Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 1 Mở Mắt Trong Mơ Hồ

Chương trước Chương tiếp

Lương Minh Đức lờ mờ mở mắt, trần nhà màu vôi vàng úa ập vào tầm nhìn. Một cảm giác nặng trĩu, lạ lẫm. Trần nhà không phải là trần thạch cao trắng tinh của căn hộ chung cư anh vừa mua trả góp. Đây là những thanh gỗ cũ kỹ, vài vết nứt chạy dài như địa đồ. Mùi ẩm mốc xộc vào mũi, quen thuộc đến **rợn người**.

Anh chớp mắt liên hồi, cố gắng xua đi lớp sương mờ trong đầu. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa sổ cũ vang lên, gió luồn qua khe hở, làm tấm rèm vải hoa văn cũ kỹ bay phất phơ. Một làn gió lạnh luồn qua da, khiến anh rùng mình. Đây không phải là giấc mơ. Anh sờ lên mặt, một cảm giác non nớt lạ lùng. Anh sờ lên tóc, mái tóc ngắn ngủn, không phải kiểu tóc vuốt keo thời thượng của mình.

Tiếng loa phát thanh phường **vọng** vào từ xa, rè rè như một lời nguyền cổ đại:

"...Thông báo toàn dân, tình hình sản xuất lương thực gặp nhiều khó khăn. Đề nghị bà con tăng gia sản xuất, tiết kiệm từng hạt gạo..."

Đức bật dậy, mắt anh mở to, đảo quanh căn phòng. Chiếc bàn gỗ sờn, chồng sách giáo khoa cũ, chiếc radio Liên Xô đặt trên tủ, và tấm chăn con công quen thuộc đến từng sợi chỉ. Tim anh đập thình thịch như đánh trống. Đây... đây là phòng của anh! Căn phòng thời thơ ấu anh đã rời đi từ rất lâu rồi.

Từ dưới bếp, tiếng xoong nồi va loảng xoảng, rồi giọng nói lảnh lót của một người phụ nữ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn của anh. Giọng nói ấy, dù khắc nghiệt, nhưng lại khiến trái tim anh thắt lại.

Bà Lan quát lên, tiếng chảo lạch cạch:

"Thằng Đức! Con có chịu dậy không thì bảo? Mười giờ rồi đấy! Cả ngày chỉ có ăn với ngủ!"

Đức **chết lặng**. Mười giờ sáng? Giọng nói của mẹ? Sao mẹ lại trẻ như vậy? Trẻ hơn cái hình ảnh gầy gò, héo hon anh nhớ trong bệnh viện rất nhiều.

Anh vội vàng lao ra khỏi giường, chân chạm sàn nhà lát gạch men đã mòn vẹt. Anh chạy như bay về phía tấm gương cũ treo trên tường. Một gương mặt trẻ măng, 18 tuổi, với mái tóc cắt ngắn kiểu học sinh ngơ ngác nhìn lại anh. Không phải gương mặt 28 tuổi với những vết chân chim mờ mờ khóe mắt anh từng thấy mỗi sáng.

Bà Lan xuất hiện ở cửa bếp, tay cầm cái môi nhôm, ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào anh:

"Anh làm cái trò gì đấy? Mắt mũi lấm lét, có ma nhát hay sao mà nhìn gương mãi thế?"

Đức cố gắng điều hòa hơi thở, giọng anh khản đặc:

"Mẹ... mẹ..."

Anh muốn nói, muốn hỏi, muốn giải thích rằng anh đến từ tương lai, rằng anh đã thấy mẹ già đi, đã mất mẹ. Nhưng những lời đó cứ mắc kẹt lại trong cổ họng, biến thành những âm thanh rời rạc, vô nghĩa.

Bà Lan nhíu mày, tiến lại gần, đặt tay lên trán anh:

"Người ngợm có sốt đâu. Hay lại đêm qua thức khuya đọc tiểu thuyết ba lăng nhăng của ông bố mày?"

"Con... con không sao."

Anh gạt tay mẹ ra, nhìn chằm chằm vào bà. Người phụ nữ gầy gò, tay chai sạn, nhưng đôi mắt vẫn còn ánh lửa của tuổi thanh xuân, của một người mẹ đang gồng gánh cả gia đình trong thời buổi khó khăn.

Bà Lan thở dài, quay người đi về phía bếp:

"Không sao thì ra ăn cơm đi. Cơm nguội hết rồi. Sáng ra chỉ có muối vừng với rau luộc thôi đấy. Ăn nhanh còn đi học."

Đi học? Anh đã tốt nghiệp đại học, đã đi làm được sáu năm rồi. Anh nhìn ra cửa sổ, khung cảnh khu tập thể cũ kỹ với những chiếc xe đạp dựng nghiêng ngả, những vũng nước đọng sau mưa, những bức tường mọc rêu phong. Đây là năm 1981, không thể sai được.

Một cơn gió lạnh nữa thổi qua, không phải từ cửa sổ, mà từ sâu thẳm trong tâm hồn anh. Sự hoang mang, kinh ngạc ban đầu dần chuyển thành một nỗi sợ hãi **ghê gớm**. Anh thực sự đã xuyên không. Anh thực sự bị mắc kẹt ở đây, trong quá khứ, trong thân xác của chính mình mười năm về trước. Và anh, một Lương Minh Đức 28 tuổi, không thể nói với ai điều này. Không ai sẽ tin anh.

Đức hít một hơi thật sâu, nhìn ra khoảng sân chung. Một bà cụ đang lom khom nhặt những cọng rau dại bên bờ tường. Tiếng loa phát thanh vẫn đều đều vang vọng. Nắng ban trưa đã bắt đầu rọi xuống, làm sáng bừng những mảng rêu phong trên mái ngói.

Anh không thể quay về. Anh đã ở đây. Và nếu anh đã ở đây, thì có lẽ, đây là cơ hội thứ hai. Cơ hội để sửa chữa những lỗi lầm, để ngăn chặn những bi kịch. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt còn vương vẻ hoang mang của anh. Chấp nhận quá khứ. Để thay đổi tương lai.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

1 bình luận về “Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *