Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 2 Mùi Khói Bếp và Giọng Nói Quen Thuộc
Bà Lan quát lên, tiếng chảo lạch cạch vọng ra từ bếp, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn của Đức:
"Thằng Đức! Con có chịu dậy không thì bảo? Mưa nắng gì cũng ngủ nướng là sao hả?"
Đức giật mình, lồm cồm bò xuống giường. Tiếng mắng ấy, cái giọng chua chát ấy, anh đã không nghe thấy bao nhiêu năm rồi? Nó vừa xa lạ, vừa thân thương đến **nhói lòng**. Anh bước vội ra khỏi phòng, qua hành lang hẹp, đến ngưỡng cửa bếp. Cảnh tượng đập vào mắt anh khiến trái tim như ngừng đập.
Mẹ anh – bà Lan – đứng quay lưng lại, dáng người gầy gò trong chiếc áo bà ba bạc màu, tay thoăn thoắt đảo rau muống trong chiếc chảo gang đen nhẻm. Tóc bà búi gọn sau gáy, vài sợi bạc lấp lánh dưới ánh đèn dầu leo lét. Bà trẻ hơn rất nhiều so với hình ảnh cuối cùng anh còn nhớ. Không còn những vết chân chim sâu hoắm, không còn đôi mắt mệt mỏi vì bệnh tật. Đây là mẹ anh, của năm 1981.
Đức đứng sững, miệng khô khốc. Mùi rau luộc, mùi cơm độn khoai sắn, mùi khói bếp cay xè xộc thẳng vào ký ức. Anh nuốt khan, cố gắng điều hòa hơi thở.
Bà Lan không quay lại, vẫn cằn nhằn:
"Đã bảo mày dậy sớm mà còn lề mề. Suốt ngày chơi bời, chả giúp đỡ gì mẹ. Lát nữa đi học thì ăn gì?"
Anh định đáp lại, nhưng không từ nào thoát ra khỏi cổ họng. Giọng anh ồm ồm, lạc đi vì xúc động.
Từ góc bếp, Linh ló đầu ra, đôi mắt tròn xoe nhìn anh đầy tò mò. Cô bé 16 tuổi, tóc thắt bím hai bên, gương mặt vẫn còn nét bầu bĩnh trẻ thơ. Thấy anh, Linh khẽ cười, nụ cười trong veo, chưa vướng bận những lo toan của cuộc sống sau này.
Linh khẽ nói, giọng lí nhí:
"Anh Đức dậy rồi à? Mẹ giục mãi."
Đức nhìn em gái, một dòng nước mắt nóng hổi chực trào. Linh, em gái anh, người mà sau này vì nghèo khó đã phải bỏ học, lấy chồng sớm, rồi sống một cuộc đời đầy tủi hờn. Giờ đây, em vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn mơ mộng về những trang sách.
Anh gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười méo mó:
"Ừ, anh dậy rồi."
Bà Lan nghe thấy tiếng anh, quay phắt lại. Ánh mắt bà sắc lẻm, quét qua anh từ đầu đến chân.
Bà Lan cau mày:
"Mày làm sao đấy? Mặt mũi cứ ngẩn tò te ra. Lại nghĩ vẩn vơ cái gì rồi. Đi rửa mặt đi rồi ra ăn cơm. Cả ngày cứ như người mất hồn."
Đức không nói gì, cúi đầu lủi vào nhà vệ sinh. Anh nhìn mình trong gương. Gương mặt non choẹt, đôi mắt vẫn còn sự bàng hoàng. Đây không phải anh của tuổi 28. Đây là anh của tuổi 18, với tất cả sự ngây ngô và những sai lầm chưa từng mắc phải. Anh hất nước lạnh lên mặt, cố gắng dập tắt ngọn lửa cảm xúc đang **bùng cháy** trong lồng ngực.
Khi anh quay lại bếp, bữa sáng đã được dọn ra trên chiếc bàn gỗ sờn cũ: đĩa rau muống luộc, bát muối vừng, và nồi cơm độn khoai sắn bốc khói. Ông Hải, cha anh, đã ngồi vào bàn. Ông đang nhâm nhi chén trà mạn, đôi mắt lờ đờ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng sớm đang chiếu xiên qua khung cửa sổ nhỏ.
Ông Hải đặt chén trà xuống, khẽ ho một tiếng:
"Dậy rồi à con? Mau ngồi vào ăn đi cho nóng."
Giọng cha trầm ấm, hiền lành, trái ngược hoàn toàn với sự khắc nghiệt của mẹ. Đức ngồi xuống, đối diện với cha. Anh nhìn cha mình, người đàn ông hiền lành, cả đời cam chịu, ôm ấp ước mơ viết văn dang dở. Anh nhớ về những năm tháng sau này, khi cha anh ngày càng thu mình lại, chìm đắm trong sự im lặng. Một cảm giác tội lỗi dâng trào.
Linh ngồi cạnh anh, gắp cho anh một miếng rau luộc. Cô bé cười khúc khích:
"Anh ăn đi, mẹ nấu ngon lắm đó."
Đức nhìn bát cơm độn, nhìn đĩa rau, rồi lại nhìn cha mẹ và em gái. Bữa cơm đạm bạc này, chính là khởi đầu cho cuộc đời thứ hai của anh. Không còn nghi ngờ gì nữa. Anh đã thực sự trở về. Và anh, Lương Minh Đức, sẽ không để mọi thứ diễn ra như cũ.
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 1 Mở Mắt Trong Mơ Hồ
- Chương 2 Mùi Khói Bếp và Giọng Nói Quen Thuộc
- Chương 3 Giấc Mơ Xuyên Thời Gian
- Chương 4 Vị Cơm Độn Của Ngày Xưa Cũ
- Chương 5 Bữa Sáng Dưới Mắt Người Lạ Quen
- Chương 6 Lời Đề Nghị Bất Ngờ
- Chương 7 Lời Đề Nghị Bất Ngờ và Những Ánh Mắt Nghi Ngờ
- Chương 8 Sự Bất Ngờ Trong Ánh Mắt Em Gái
- Chương 9 Cái Gật Đầu Miễn Cưỡng
- Chương 10 Chuyến Đi Chợ Của Kẻ Ngoại Đạo
- Chương 11 Bát Phở Bất Đắc Dĩ
- Chương 12 Bản thảo trong ngăn kéo cũ
- Chương 13 Bức thư lạc lối trong sân tập thể
- Chương 14 Bão tố giữa sân tập thể
- Chương 15 Vết rạn sau cơn bão
- Chương 16 Gian Lăng Bí Mật
- Chương 17 Phiếu Thực Phẩm Bí Mật
- Chương 18 Bản Ghi Bí Mật
- Chương 19 Bí Kíp Cổ Tích
- Chương 20 Bản Sao Bảo Vệ
- Chương 21 TIÊNG GỌI CỦA ĐÊM
- Chương 22 Bí Mật Của Bức Tranh
- Chương 23 TIÊNG ĐÊM NGỌC
- Chương 24 Bản Gốc Và Bản In
- Chương 25 Bí Mật Trên Kệ
- Chương 26 Giao Dịch Đêm
- Chương 27 Hội Chợ Giao Lưu Vật Liệu
- Chương 28 Bí Mật Của Quán Trà
- Chương 29 Thị Trấn Đêm Sống
- Chương 30 MẠNG LƯỢI NGẦM
- Chương 31 Mật Chìa Khóa Cổ
- Chương 32 Dấu Vết Rơm Gối
- Chương 33 Bí Mật Dưới Cầu Thang
- Chương 34 Cánh Cổng Ngầm
- Chương 35 Lối Rẽ Đêm
Đọc truyện mà thấy hoài niệm thời bao cấp ghê, anh nam chính giỏi quá.