Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 15 Vết rạn sau cơn bão

Chương trước Chương tiếp

Ba ngày trôi qua, bầu không khí trong căn hộ 402 trở nên đặc quánh như chì.

Sự im lặng bao trùm mọi ngóc ngách, chỉ còn tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ quả lắc treo tường đã cũ. Bà Lan không còn mắng chửi, cũng chẳng buồn cằn nhằn chuyện Đức đi làm về trễ, bà chỉ lầm lũi quay những vòng máy may đến tận đêm khuya, tiếng kim chạy nhịp nhàng như đang khâu lại những vết rạn trong lòng.

Đức ngồi bên khung cửa sổ nhìn ra bãi đất trống phía sau xí nghiệp, nơi những đám cỏ dại đang úa vàng dưới nắng thu.

"Anh còn muốn làm gì nữa?"

Linh bước tới, đưa cho anh cốc nước chè xanh nóng hổi.

Đức thở dài, ánh mắt xa xăm:

"Anh chỉ muốn bố mẹ hiểu nhau hơn, nào ngờ lại thành ra thế này."

Linh khẽ nhún vai, giọng cô bé trầm xuống:

"Chị Loan vẫn đi rêu rao khắp xóm là nhà mình có kịch bản gia đình. Bố thì từ hôm đó đến giờ chẳng đụng đến trà mạn, cứ lẳng lặng đi làm rồi lại lẳng lặng về, không nói một lời."

Đức bất ngờ quay sang nhìn em gái, trong đầu lóe lên một ý định táo bạo.

"Linh, em có biết ngăn kéo tủ dưới cùng trong phòng bố cất gì không?"

Linh ngơ ngác chớp mắt:

"Em chỉ thấy bố hay lén mở ra vào lúc sáng sớm, khi mẹ chưa dậy. Sao thế anh?"

Đức không trả lời, anh đứng dậy, quyết định cần phải thay đổi chiến thuật. Anh không thể dùng những bức thư ủy mị nữa, thay vào đó, anh cần tìm hiểu về những giá trị thực sự mà bố anh đã đánh mất.

Khi màn đêm buông xuống, khu tập thể chìm trong bóng tối lờ mờ của những bóng đèn vàng vọt, Đức lặng lẽ lẻn vào phòng của bố.

Anh quỳ xuống, tay run run mở ngăn kéo tủ vốn bị khóa chặt bằng một chiếc móc sắt gỉ sét. Bên trong không phải là những món đồ xa xỉ, mà là một xấp giấy ố vàng được cột lại bằng sợi chỉ đỏ.

Đức lật giở trang đầu tiên, đôi mắt anh mở to kinh ngạc khi thấy những hàng chữ nắn nót ghi tiêu đề:

"Những ngày nắng xanh".

Đó không phải là nhật ký, mà là một bản thảo tiểu thuyết viết tay từ thời chiến trường. Đức nhận ra ngay nét chữ của bố, nét chữ mạnh mẽ và đầy khát vọng.

Cánh cửa phòng bất chợt mở toang, ánh đèn pin từ hành lang hắt vào khiến căn phòng bừng sáng.

Ông Hải đứng đó, gương mặt khắc khổ hiện lên vẻ bàng hoàng khi nhìn thấy con trai mình đang cầm trên tay những trang viết bí mật.

"Đức, con làm cái gì thế?"

Giọng ông khản đặc, vừa giận dữ vừa có chút đau đớn.

Đức không buông tập bản thảo, anh nhìn thẳng vào mắt cha, giọng nói kiên định:

"Bố, đây là những gì bố từng viết phải không? Tại sao bố lại giấu nó như giấu một tội lỗi vậy?"

Ông Hải lùi lại một bước, hơi thở ông dồn dập, rồi ông chậm rãi ngồi xuống mép giường, gục đầu vào đôi bàn tay chai sạn.

"Đó là quá khứ, Đức ạ. Ở cái thời này, mơ mộng chỉ là thứ xa xỉ thôi."

Đức bước lại gần, đặt tay lên vai cha, ánh mắt anh lóe lên tia sáng đầy hy vọng:

"Nếu con nói rằng, con có thể giúp bố xuất bản những trang viết này, bố có dám tin con một lần không?"

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

1 bình luận về “Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *