Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 5 Bữa Sáng Dưới Mắt Người Lạ Quen

Chương trước Chương tiếp

Bà Lan ngắt lời, ánh mắt xuyên thấu dò xét anh. Đức chỉ biết cúi gằm mặt, giả vờ tập trung vào bát cơm độn. Anh nuốt khan một miếng, vị nhạt nhẽo của khoai sắn, mùi lờ lợ của rau luộc và vị mặn chát của muối vừng như kéo anh về một quá khứ xa xăm, nơi những bữa cơm như thế này là điều hiển nhiên, là tất cả những gì gia đình có.

Anh nhìn cha, ông Hải đang nhấm nháp trà mạn, đôi mắt xa xăm nhìn ra khoảng sân tập thể. Nỗi buồn vô định hiện rõ trên gương mặt người đàn ông cả đời chỉ biết nhẫn nhịn. Đức biết, chỉ vài năm nữa, căn bệnh gan sẽ cướp đi người cha hiền lành này, để lại anh và Linh bơ vơ. Cái cảm giác hối hận vì chưa kịp nói lời yêu thương, chưa kịp làm gì cho cha bỗng cuộn trào, nghèn nghẹn nơi cổ họng.

"Ăn đi con, ăn xong rồi ra giúp mẹ việc nhà."

Bà Lan lên tiếng, giọng bà vẫn đều đều nhưng chất chứa sự mệt mỏi mà giờ đây Đức mới thấu hiểu. Bà đâu chỉ là người mẹ khó tính, bà là người phụ nữ gánh vác cả gia đình, vật lộn với miếng cơm manh áo trong thời buổi khó khăn này.

Linh thấy anh không động đũa, khẽ đẩy đĩa rau về phía anh:

"Anh ăn rau đi. Mấy hôm nay anh sốt, mẹ bảo phải ăn nhiều rau cho mát."

Đức nhìn Linh, cô em gái bé bỏng với đôi mắt trong veo, chưa vướng bận lo toan. Trong ký ức của anh, Linh đã sớm phải bỏ học, đi làm may phụ giúp gia đình, rồi lấy chồng sớm theo lời mẹ, cuộc đời cứ thế trôi đi trong sự cam chịu. Anh thề, lần này sẽ không để chuyện đó xảy ra.

Anh gật đầu với Linh, cố gắng nặn ra một nụ cười thật tự nhiên. Anh cầm đũa, gắp một miếng rau muống luộc, bỏ vào miệng. Cảm giác nhạt nhẽo, dai dai. Khác xa với những món ăn đầy đủ dinh dưỡng, phong phú hương vị mà anh từng quen thuộc ở tương lai. Nhưng giờ đây, vị rau luộc này lại mang một ý nghĩa khác – ý nghĩa của sự sống, của tình thân.

Ông Hải đặt tờ báo xuống, hớp một ngụm trà:

"Đức nhà mình học hành dạo này thế nào rồi? Sắp thi học kỳ rồi đấy."

Đức giật mình. Học hành? Anh, một người đàn ông 28 tuổi với tấm bằng đại học và kinh nghiệm làm việc, giờ phải đóng vai một học sinh lớp 12. Ký ức về những bài kiểm tra điểm kém, những buổi học trốn tiết bỗng ùa về. Anh đã từng là một cậu học trò không mấy nổi bật.

"Con... con vẫn học bình thường ạ."

Anh lắp bắp, tránh ánh mắt của cha. Anh không muốn nói dối, nhưng cũng không thể nói sự thật. Làm sao có thể giải thích rằng mình đã tốt nghiệp đại học, đã trải qua bao nhiêu năm tháng của một thế giới hoàn toàn khác?

Bà Lan xen vào:

"Bình thường cái gì mà bình thường. Cứ ốm đau lặt vặt thế này thì còn sức đâu mà học. Cứ ngơ ngẩn như người mất hồn ấy. Lát nữa con ra quét cái sân đi, rồi phơi ít quần áo. Con trai lớn rồi, cứ để mẹ với em Linh làm hết việc nhà là thế nào?"

Anh mỉm cười nhẹ. Mẹ vẫn vậy, vẫn những lời cằn nhằn quen thuộc, nhưng giờ đây nó không còn khiến anh khó chịu. Ngược lại, nó mang đến một cảm giác ấm áp, thân thuộc đến lạ kỳ. Đây là mẹ của anh, sống động và khỏe mạnh.

Đức đáp, giọng anh trầm hơn, mang theo một sự quyết tâm mà chính anh cũng bất ngờ:

"Vâng, mẹ. Con sẽ làm hết. Hôm nay con sẽ giúp mẹ thật nhiều."

Bà Lan ngạc nhiên nhìn anh. Lần đầu tiên sau trận ốm, Đức không cãi lại hay ậm ừ cho qua. Linh cũng tròn mắt nhìn anh trai. Ông Hải khẽ mỉm cười, đôi mắt lộ vẻ hài lòng. Tiếng loa phát thanh phường bỗng vang lên, át đi mọi âm thanh khác, thông báo về chỉ tiêu sản xuất của xí nghiệp dệt may trong tháng tới. Đức ngẩng đầu, nhìn ra khung cửa sổ ngập nắng. Ngoài kia, một ngày mới của quá khứ đang chờ đợi anh, và anh biết mình không thể lùi bước.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

1 bình luận về “Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *