Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 3 Giấc Mơ Xuyên Thời Gian

Chương trước Chương tiếp

Linh khẽ nói, ánh mắt tò mò nhìn anh trai:

"Anh Đức ngủ dậy mặt ngẩn ra như vừa đánh rơi tiền ấy."

Đức giật mình, cái tên

"Đức"

vang lên từ giọng nói non nớt của em gái khiến anh nhận ra sự thật đau đớn. Anh là Lương Minh Đức, nhưng là phiên bản 18 tuổi của chính mình, trong một quá khứ không hề mong muốn. Anh nhìn Linh, rồi lại nhìn mẹ, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một lối thoát.

Anh lắp bắp, giọng khàn đặc:

"Linh... mẹ..."

Bà Lan nghe thấy giọng anh, bà quay phắt lại, tay vẫn cầm chiếc sạn dính đầy rau. Đôi mắt sắc như dao cau lướt qua anh, từ mái tóc rối bù đến bộ quần áo ngủ nhàu nát.

Bà Lan nhíu mày:

"Mày lại giở trò gì thế? Có bệnh thì nói một tiếng. Sáng ra đã ngớ ngẩn rồi."

Đức đứng sững, ký ức về người mẹ khắc nghiệt này ùa về, trộn lẫn với nỗi đau mất mẹ ở tuổi 20. Bà trước mặt anh, sống động, cằn nhằn, nhưng lại khỏe mạnh và trẻ hơn rất nhiều. Anh không còn biết nên tức giận hay bật khóc.

Anh cố gắng gượng cười, nhưng nụ cười méo xệch:

"Con... con không sao. Chỉ là... hơi mệt thôi ạ."

Bà Lan hừ một tiếng, quay lưng tiếp tục công việc. Tiếng rau xào xèo xèo trong chảo lại vang lên, át đi tiếng tim anh đang đập loạn xạ.

Bà Lan nói vọng ra, không cần nhìn anh:

"Mệt thì ra ngồi ăn cơm. Sáng ra đã nhịn ăn thì sức đâu mà học hành, làm lụng."

Linh kéo tay anh, thì thầm:

"Anh lại mơ thấy gì à? Sốt mấy hôm nay vẫn chưa tỉnh hẳn đâu."

Đức nhìn xuống bàn tay nhỏ bé của em gái. Bàn tay này, sau này sẽ chai sạn vì máy may, vì những đêm thức trắng chạy deadline. Anh nắm chặt tay Linh, cảm nhận hơi ấm mong manh. Không phải mơ. Đây là **thực tại**. Một thực tại mà anh có thể thay đổi.

Anh thở dài, cúi xuống nhìn Linh, ánh mắt anh đầy vẻ phức tạp mà cô bé 16 tuổi không thể hiểu được.

Anh khẽ nói:

"Ừ, anh mơ... mơ một giấc mơ rất dài."

Linh ngây thơ hỏi:

"Mơ thấy gì mà anh cứ ngơ ngẩn mãi thế?"

Đức lắc đầu, một nụ cười chua chát hiện trên môi. Anh không thể kể cho em gái mình nghe về thế giới tương lai, về những chiếc điện thoại thông minh, những tòa nhà chọc trời, hay về cái chết của mẹ. Tất cả sẽ chỉ khiến họ nghĩ anh điên.

Anh nhìn quanh căn bếp nhỏ, nơi ánh đèn dầu leo lét soi rõ từng vết dầu mỡ bám trên tường. Chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ treo trên tường điểm 6 giờ sáng. Bên ngoài, tiếng loa phường lại rè rè, thông báo về chỉ tiêu sản xuất của xí nghiệp. Mọi thứ quá đỗi chân thực, quá đỗi chi tiết để là một giấc mơ.

Anh buông tay Linh, bước về phía cái bàn ăn nhỏ. Trên đó, bát cơm độn sắn còn bốc khói, đĩa rau muống luộc xanh mướt, và bát muối vừng thơm lừng. Cảnh tượng giản dị ấy lại làm lòng anh quặn thắt. Anh đã từng ghét cay đắng những bữa cơm đạm bạc này, từng ao ước được ăn phở, ăn bánh mì. Giờ đây, chúng lại trở thành những hình ảnh quý giá đến tận cùng.

Đức ngồi xuống ghế, kéo bát cơm về phía mình. Bà Lan liếc nhìn anh, thấy anh đã ngồi vào bàn, bà mới thở phào nhẹ nhõm.

Bà Lan dặn dò, giọng bớt gay gắt hơn một chút:

"Ăn nhanh rồi còn đi học. Nay thứ Hai, không được muộn học."

Đức không nói gì, chỉ gật đầu. Anh cầm đôi đũa tre lên, gắp một miếng rau muống. Vị chát nhẹ, vị ngọt thanh của rau lan tỏa trong miệng. Anh nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận từng khoảnh khắc này. Mùi vị của quá khứ, mùi vị của gia đình anh. Anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận. Chấp nhận để thay đổi. Chấp nhận để **sống lại**.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

1 bình luận về “Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *