Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 11 Bát Phở Bất Đắc Dĩ

Chương trước Chương tiếp

Buổi chiều, cơn mưa rào bất chợt đổ xuống Hà Nội, xối xả trút lên những mái ngói cũ kỹ của khu tập thể. Đức đứng trong góc hiên, nhìn màn mưa trắng xóa che lấp cả lối đi nhỏ. Anh vừa từ chợ về, tay xách vội mớ rau muống hơi héo cùng vài lạng thịt ba chỉ ít ỏi. Cơn đói cồn cào bắt đầu hành hạ, nhưng anh biết, giờ này về nhà chỉ có thể đối mặt với ánh mắt dò xét của bà Lan.

Đức rảo bước, rẽ vào con ngõ nhỏ dẫn ra quán phở gánh của anh Ba. Dù bụng đang réo rắt, anh vẫn lưỡng lự. Anh Ba Phở, người đàn ông với khuôn mặt khắc khổ và giọng nói rổn rẻn miền Nam, đang lúi húi nhóm bếp dưới tấm bạt rách. Khói bếp bay lên, quyện với mùi nước dùng thanh thanh, đánh thức vị giác của kẻ đang sống giữa thời thiếu thốn.

"Ê cu Đức! Lại đây trú mưa đi con, đứng đó lát thành chuột lột bây giờ."

Anh Ba cất giọng, tay vẫn không rời chiếc muôi đang khuấy nồi nước dùng.

Đức bước vào, rũ cái áo ướt sũng, ngồi bệt xuống chiếc ghế gỗ thấp tè. Anh Ba nhìn anh, nụ cười hiền hậu lộ ra những nếp nhăn nơi khóe mắt:

"Nay đi chợ cho mẹ à? Nhìn bộ dạng này là biết vừa bị bà cụ 'sạc' cho một trận rồi."

"Anh Ba tinh thật đấy. Em chỉ muốn nấu bữa cơm cho tử tế mà khó như lên trời."

Đức thở dài, đặt túi đồ xuống đất.

Anh Ba Phở im lặng một lát, múc một bát phở nhỏ, không có thịt, chỉ có bánh phở và chút nước dùng đậm đà, đặt trước mặt Đức. Anh nói, giọng trầm xuống:

"Đàn ông con trai, muốn làm gì thì phải có cái bụng no. Ăn đi, bát này anh cho, coi như tiền công chú mày phụ anh bê mấy bao gạo sáng nay."

Đức nhìn bát phở, hơi nóng bốc lên nghi ngút, cay nơi sống mũi. Anh nhận ra đây không chỉ là bát phở, mà là sự cứu rỗi của một người dưng dành cho kẻ đang lạc lõng trong quá khứ. Anh cầm đũa, húp một ngụm nước dùng ngọt thanh, cảm giác như được tiếp thêm sinh lực.

"Anh Ba, em hỏi thật, anh có bao giờ thấy hối tiếc vì đã rời bỏ quê hương lên đây không?"

Đức bất chợt hỏi, ánh mắt nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt.

Anh Ba khựng lại, đôi tay đang thái hành hơi run nhẹ. Ông ngước nhìn màn mưa, giọng nói xa xăm:

"Hối tiếc thì được gì hả chú? Đời người như dòng nước, chỉ có chảy xuôi thôi. Quan trọng là mình sống sao cho không thẹn với lòng."

Đức gật đầu, trong lòng dấy lên một quyết tâm mới. Anh nhận ra rằng, muốn thay đổi gia đình, trước hết anh phải chứng minh được giá trị của bản thân, không phải bằng lời nói, mà bằng hành động cụ thể. Anh không thể cứ mãi là đứa con trai bị nghi ngờ, anh phải là trụ cột mà cha mẹ có thể dựa vào.

Anh đứng dậy, nhìn anh Ba, ánh mắt đầy sự cảm kích:

"Cảm ơn anh. Từ mai, em sẽ không để mẹ phải lo lắng về những bữa cơm nữa. Em sẽ làm được."

Anh Ba cười, vỗ mạnh vào vai Đức:

"Được, đàn ông là phải thế. Cứ cố gắng, trời không phụ người có tâm đâu."

Đức rời quán, bước vào cơn mưa đã ngớt. Anh không còn cảm thấy sợ hãi hay đơn độc nữa. Mảnh ghép đầu tiên để hàn gắn gia đình đã bắt đầu hình thành từ chính những sự sẻ chia giản đơn nhất.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

1 bình luận về “Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *