Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 13 Bức thư lạc lối trong sân tập thể
Sáng chủ nhật, cái loa phát thanh phường lại réo rắt bản tin thời sự, tiếng rè rè như xé vải vang vọng khắp khu tập thể. Đức nằm trên chiếc chiếu trải dưới nền gạch hoa đã bạc màu, tay cầm cây bút máy cũ của bố, nắn nót viết từng dòng chữ lên tờ giấy quyến. Anh đang thực hiện bước đầu tiên trong
"Chiến dịch gia đình ấm"
: một lá thư nặc danh gửi cho mẹ.
Trong thư, anh đóng vai người đồng đội cũ của ông Hải, kể lại những kỷ niệm hào hùng nơi chiến trường, nhấn mạnh tình yêu mà ông Hải luôn dành cho bà Lan dù cả đời chẳng bao giờ dám thổ lộ. Đức hy vọng rằng, khi đọc được những lời này, trái tim sắt đá của mẹ sẽ mềm lòng hơn với cha.
Xong xuôi, anh gấp tờ giấy lại, dùng chút hồ dán tự chế đậy kín. Đức định bụng sẽ lén kẹp nó vào giỏ đi chợ của mẹ khi bà chuẩn bị đi làm. Nhưng đời không như là mơ, thằng Tí, con trai bác Tư, từ đâu lao tới như một cơn lốc, va phải người anh khiến lá thư rơi xuống đất.
"Anh Đức! Đưa đây, giấy gì mà đẹp thế?"
Thằng bé láu lỉnh chộp lấy lá thư trước khi Đức kịp phản ứng.
"Trả anh ngay, thằng quỷ này!"
Đức đuổi theo, nhưng thằng Tí đã chạy tót ra sân chung, nơi bác Tư đang ngồi nhâm nhi chén trà đá buổi sáng.
Bác Tư, với đôi mắt tinh tường của một
"chuyên gia tin đồn"
, tò mò cầm lấy lá thư từ tay con trai. Bác nheo mắt, đoạn dõng dạc đọc to giữa cái sân đầy những người hàng xóm đang túm tụm quanh các vòi nước công cộng:
"Thân gửi Lan, người phụ nữ kiên cường của đời tôi. Có lẽ em không biết, Hải đã bao lần nhìn em ngủ mà ứa nước mắt vì thương..."
Cả sân tập thể im phăng phắc, rồi ồ lên một tiếng đầy kinh ngạc. Chị Loan, người đang giặt chậu quần áo bên cạnh, dừng tay, khuôn mặt hiện rõ vẻ bàng hoàng. Bà Lan lúc này đang từ trong bếp bước ra, gương mặt tái mét, đôi bàn tay nắm chặt vạt áo đến mức các khớp xương trắng bệch.
"Cái gì thế hả ông Tư?"
Bà Lan run rẩy hỏi, giọng lạc đi.
Đức đứng chết lặng ở góc sân. Kế hoạch của anh đã hoàn toàn phá sản. Thay vì một sự cảm thông lãng mạn, giờ đây nó trở thành tâm điểm của sự bàn tán, khiến mẹ anh bị tổn thương vì sự riêng tư bị phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật.
Bác Tư vẫn hăng hái đọc tiếp, không hay biết rằng mỗi câu chữ đang là một nhát dao găm vào sự tĩnh lặng của gia đình Đức. Ông Hải từ trong nhà lao ra, khuôn mặt đỏ gay vì xấu hổ và tức giận. Ông giật lấy lá thư, xé nát nó thành trăm mảnh vụn rồi quăng xuống bùn đất.
"Đủ rồi! Ai đã làm trò này?"
Ông Hải hét lên, đôi mắt cựu chiến binh rực lửa nhìn quanh.
Bà Lan nhìn theo những mảnh giấy đang dần ướt nhẹp dưới mưa, đôi mắt bà bỗng trào ra những giọt nước mắt nóng hổi. Đó không phải là nước mắt của sự tức giận, mà là của sự tủi thân bị dồn nén suốt mười năm ròng rã. Bà quay lưng bỏ chạy vào phòng, đóng sập cửa, để lại sau lưng sự im lặng đến nghẹt thở của đám hàng xóm tò mò.
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 1 Mở Mắt Trong Mơ Hồ
- Chương 2 Mùi Khói Bếp và Giọng Nói Quen Thuộc
- Chương 3 Giấc Mơ Xuyên Thời Gian
- Chương 4 Vị Cơm Độn Của Ngày Xưa Cũ
- Chương 5 Bữa Sáng Dưới Mắt Người Lạ Quen
- Chương 6 Lời Đề Nghị Bất Ngờ
- Chương 7 Lời Đề Nghị Bất Ngờ và Những Ánh Mắt Nghi Ngờ
- Chương 8 Sự Bất Ngờ Trong Ánh Mắt Em Gái
- Chương 9 Cái Gật Đầu Miễn Cưỡng
- Chương 10 Chuyến Đi Chợ Của Kẻ Ngoại Đạo
- Chương 11 Bát Phở Bất Đắc Dĩ
- Chương 12 Bản thảo trong ngăn kéo cũ
- Chương 13 Bức thư lạc lối trong sân tập thể
- Chương 14 Bão tố giữa sân tập thể
- Chương 15 Vết rạn sau cơn bão
- Chương 16 Gian Lăng Bí Mật
- Chương 17 Phiếu Thực Phẩm Bí Mật
- Chương 18 Bản Ghi Bí Mật
- Chương 19 Bí Kíp Cổ Tích
- Chương 20 Bản Sao Bảo Vệ
- Chương 21 TIÊNG GỌI CỦA ĐÊM
- Chương 22 Bí Mật Của Bức Tranh
- Chương 23 TIÊNG ĐÊM NGỌC
- Chương 24 Bản Gốc Và Bản In
- Chương 25 Bí Mật Trên Kệ
- Chương 26 Giao Dịch Đêm
- Chương 27 Hội Chợ Giao Lưu Vật Liệu
- Chương 28 Bí Mật Của Quán Trà
- Chương 29 Thị Trấn Đêm Sống
- Chương 30 MẠNG LƯỢI NGẦM
- Chương 31 Mật Chìa Khóa Cổ
- Chương 32 Dấu Vết Rơm Gối
- Chương 33 Bí Mật Dưới Cầu Thang
- Chương 34 Cánh Cổng Ngầm
- Chương 35 Lối Rẽ Đêm
Đọc truyện mà thấy hoài niệm thời bao cấp ghê, anh nam chính giỏi quá.