Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 9 Cái Gật Đầu Miễn Cưỡng
“Ông nói cái gì? Ông tính để nó quậy tanh bành cái bếp của tôi ra à? Rồi tiền đâu mà đền? Bao nhiêu gạo, bao nhiêu dầu mỡ quý giá chứ ít ỏi gì đâu! Hết tiền ví rồi giờ đến tiền bếp à?”
Bà Lan gầm lên, đôi mắt bà tóe lửa nhìn ông Hải. Bà vẫn chưa quên chuyện mất ví hôm qua, và mọi sự khác thường của Đức giờ đây đều được bà quy kết vào một mối nghi ngờ chung.
Ông Hải giật mình trước phản ứng dữ dội của vợ, vội vã đưa tay xua xua.
“Thôi mà bà nó, tôi có nói gì đâu. Chỉ là… chỉ là thằng bé có lòng thì mình cũng nên cho nó cơ hội. Dù gì cũng là con trai mình mà.”
Giọng ông yếu ớt dần về cuối, như một ngọn nến sắp tắt trước cơn gió lớn.
Đức thấy tình hình càng lúc càng căng thẳng, vội vàng chen vào:
“Mẹ ơi, con hứa sẽ không lãng phí đâu ạ. Con sẽ cẩn thận từng tí một. Con chỉ muốn nấu một bữa cơm thật ngon cho cả nhà, coi như con tập tành làm nội trợ. Sau này lỡ con đi làm xa, mẹ già rồi thì ai nấu cơm cho mẹ ăn chứ?”
Anh cố gắng dùng lý lẽ và một chút tình cảm để xoa dịu mẹ.
Lời nói của Đức khiến bà Lan khựng lại một chút. Ánh mắt bà nhìn anh vẫn đầy vẻ ngờ vực, nhưng đâu đó trong sâu thẳm, có lẽ lời nói về tương lai, về sự chăm sóc khi bà già yếu đã chạm đến trái tim người mẹ. Bà thở hắt ra một tiếng, như trút đi gánh nặng ngàn cân, nhưng miệng vẫn không ngừng cằn nhằn.
“Thôi được rồi! Nhưng mà nhớ đấy, mày mà làm hỏng cái gì là tao không tha đâu! Với lại, phải tự đi mà mua đồ. Đừng có mà động vào cái tem phiếu của tao! Mày mà làm mất, thì nhịn đói cả nhà!”
Bà nói, giọng vẫn gay gắt nhưng đã có phần hạ tông. Đó là một cái gật đầu miễn cưỡng, một sự nhượng bộ hiếm hoi từ bà Lan.
Đức mừng như bắt được vàng, vội vàng gật đầu lia lịa.
“Con biết rồi ạ! Con cảm ơn mẹ!”
Anh quay sang Linh, nháy mắt một cái. Cô bé Linh đang ngồi im thin thít nãy giờ, bỗng khúc khích cười, đôi mắt sáng lên vẻ thích thú. Có lẽ, đây là lần đầu tiên cô bé thấy anh trai mình hứng thú với việc bếp núc đến vậy.
“Thế tối nay anh định nấu món gì?”
Linh tò mò hỏi, giọng thì thầm nhưng đủ để phá tan không khí ngột ngạt còn sót lại.
Đức suy nghĩ một lát. Thời bao cấp, thực phẩm khan hiếm, đặc biệt là thịt cá. Cơm độn sắn, rau luộc chấm muối vừng là chuyện thường ngày. Anh chợt nhớ đến món canh cua đồng mẹ hay nấu ngày xưa, tuy đơn giản nhưng lại rất đưa cơm.
“Anh sẽ nấu canh cua! Với lại… chắc phải có thêm món gì đó nữa cho phong phú.”
Anh nói.
Nghe đến canh cua, bà Lan lại lườm nguýt.
“Canh cua á? Mày có biết mò cua ở đâu không? Mà có mò được thì có biết làm không? Cua đồng bẩn lắm, phải đãi rửa sạch sẽ, giã thật kỹ, lọc bã… Mày cứ liệu hồn đấy!”
Đức cười xòa.
“Mẹ cứ yên tâm, con sẽ tìm cua thật sạch, rồi con tự làm hết. Mẹ không phải lo.”
Anh nói, dù trong lòng cũng không khỏi hoang mang. Kinh nghiệm nấu nướng của anh ở thế kỷ 21 chủ yếu là mì gói và đồ ăn nhanh. Nấu canh cua đồng theo kiểu truyền thống thì đúng là một thử thách lớn.
Chiều hôm đó, sau giờ học, Đức đạp xe ra chợ. Không phải là những siêu thị tiện nghi anh từng biết, mà là cái chợ cóc lụp xụp ven đường, nơi những người phụ nữ gầy gò bày bán vài mớ rau, vài con cá bé tí tẹo, và thỉnh thoảng có vài rổ cua đồng lổn nhổn. Mùi bùn đất, mùi rau héo, mùi mồ hôi người quyện vào nhau, tạo thành thứ mùi đặc trưng của chợ quê giữa lòng Hà Nội.
Đức loay hoay mãi mới tìm được một gánh cua đồng tươi rói, của một bà cụ ngồi nép mình dưới gốc đa già. Anh chọn lựa từng con một, cố gắng nhớ lại hình ảnh mẹ anh khi xưa đi chợ. Về đến nhà, anh liền bắt tay vào công đoạn sơ chế, lòng đầy quyết tâm sẽ làm một bữa cơm thật ngon để chứng minh cho mẹ thấy.
Trong bếp, Đức hì hụi rửa cua, giã cua, lọc nước cua. Linh ngồi bên cạnh, tròn mắt theo dõi từng động tác của anh. Cô bé thỉnh thoảng lại hỏi han, đôi khi còn đưa tay muốn giúp, nhưng Đức đều bảo cô bé ngồi yên để anh tập trung. Mùi cua tươi sống và mùi hành phi bắt đầu lan tỏa khắp gian bếp nhỏ, báo hiệu một bữa cơm tối khác lạ sắp đến.
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 1 Mở Mắt Trong Mơ Hồ
- Chương 2 Mùi Khói Bếp và Giọng Nói Quen Thuộc
- Chương 3 Giấc Mơ Xuyên Thời Gian
- Chương 4 Vị Cơm Độn Của Ngày Xưa Cũ
- Chương 5 Bữa Sáng Dưới Mắt Người Lạ Quen
- Chương 6 Lời Đề Nghị Bất Ngờ
- Chương 7 Lời Đề Nghị Bất Ngờ và Những Ánh Mắt Nghi Ngờ
- Chương 8 Sự Bất Ngờ Trong Ánh Mắt Em Gái
- Chương 9 Cái Gật Đầu Miễn Cưỡng
- Chương 10 Chuyến Đi Chợ Của Kẻ Ngoại Đạo
- Chương 11 Bát Phở Bất Đắc Dĩ
- Chương 12 Bản thảo trong ngăn kéo cũ
- Chương 13 Bức thư lạc lối trong sân tập thể
- Chương 14 Bão tố giữa sân tập thể
- Chương 15 Vết rạn sau cơn bão
- Chương 16 Gian Lăng Bí Mật
- Chương 17 Phiếu Thực Phẩm Bí Mật
- Chương 18 Bản Ghi Bí Mật
- Chương 19 Bí Kíp Cổ Tích
- Chương 20 Bản Sao Bảo Vệ
- Chương 21 TIÊNG GỌI CỦA ĐÊM
- Chương 22 Bí Mật Của Bức Tranh
- Chương 23 TIÊNG ĐÊM NGỌC
- Chương 24 Bản Gốc Và Bản In
- Chương 25 Bí Mật Trên Kệ
- Chương 26 Giao Dịch Đêm
- Chương 27 Hội Chợ Giao Lưu Vật Liệu
- Chương 28 Bí Mật Của Quán Trà
- Chương 29 Thị Trấn Đêm Sống
- Chương 30 MẠNG LƯỢI NGẦM
- Chương 31 Mật Chìa Khóa Cổ
- Chương 32 Dấu Vết Rơm Gối
- Chương 33 Bí Mật Dưới Cầu Thang
- Chương 34 Cánh Cổng Ngầm
- Chương 35 Lối Rẽ Đêm
Đọc truyện mà thấy hoài niệm thời bao cấp ghê, anh nam chính giỏi quá.