Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 7 Lời Đề Nghị Bất Ngờ và Những Ánh Mắt Nghi Ngờ

Chương trước Chương tiếp

Linh tròn mắt nhìn anh, gương mặt ngạc nhiên tột độ pha lẫn chút nghi ngờ. Bà Lan thì như bị đóng băng, đôi đũa trên tay khựng lại giữa không trung. Không khí vốn đã tĩnh lặng nay còn tĩnh lặng hơn, đến mức Đức nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Anh biết, lời đề nghị này là một cú sốc lớn đối với gia đình, nhất là với mẹ anh – người phụ nữ cả đời gánh vác việc bếp núc.

“Cái gì?”

Bà Lan là người phá vỡ sự im lặng, giọng bà sắc như dao cạo, ánh mắt xoáy thẳng vào anh.

“Mày nói cái gì? Thằng đàn ông con trai mà vào bếp? Mày có bị làm sao không đấy Lương Minh Đức? Hay tại trận sốt vừa rồi làm mày lú lẫn rồi?”

Đức cố gắng giữ bình tĩnh, nở một nụ cười thật hiền hòa.

“Mẹ ơi, con lớn rồi, con muốn đỡ đần mẹ. Mẹ làm việc quần quật suốt ngày, tay chân đã chai sạn hết cả rồi. Với lại, con cũng muốn thử xem tài nấu nướng của con đến đâu. Biết đâu con lại có khiếu thì sao!”

Anh nói, cố tình pha chút hài hước vào câu chữ, mong làm dịu đi sự căng thẳng.

Nhưng bà Lan không mảy may lay chuyển. Bà đặt mạnh đôi đũa xuống bát, tạo ra một tiếng động chói tai.

“Mày đừng có mà bày đặt những chuyện đâu đâu. Đàn ông con trai lo việc ngoài, việc nhà là của đàn bà. Cứ làm việc lặt vặt rồi vướng chân vướng tay. Từ bé đến giờ có bao giờ mày động vào cái chén cái bát đâu mà giờ đòi nấu nướng? Mày có biết phân biệt rau muống với rau cải không?”

Linh thấy mẹ gay gắt, khẽ kéo tay áo Đức, thì thầm:

“Anh Đức, thôi đi anh. Mẹ giận bây giờ.”

Nhưng trong ánh mắt cô bé, Đức vẫn thấy một tia tò mò, một chút hy vọng le lói.

Ông Hải, nãy giờ vẫn im lặng nhấp trà, khẽ đặt chén xuống. Ông nhìn Đức, rồi lại nhìn bà Lan, ánh mắt đượm vẻ suy tư. Ông không nói gì, nhưng cái nhìn ấy như một sự ủng hộ thầm lặng, một điều hiếm hoi trong gia đình này.

Đức kiên trì:

“Mẹ cứ để con thử một bữa xem sao. Con hứa sẽ không làm vướng tay mẹ đâu. Với lại, con cũng muốn làm món gì đó cho mẹ và Linh ăn cho khác bữa thường. Mấy món rau luộc, muối vừng mãi cũng chán. Con sẽ đi chợ, mua vài thứ, đảm bảo sẽ ngon miệng.”

Anh biết, nhắc đến

“khác bữa thường”

là đánh trúng vào tâm lý của bà Lan – người phụ nữ luôn lo lắng cho bữa ăn gia đình.

Nghe đến chuyện đi chợ, bà Lan lại cau mày.

“Mua cái gì mà mua? Tiền đâu mà mua sắm? Thời buổi này kiếm được đồng tiền có phải dễ đâu? Rau dưa thì đầy vườn, còn gì hơn?”

Đức đã lường trước điều này.

“Con có ít tiền tiêu vặt con để dành được mẹ ạ. Con sẽ mua những thứ đơn giản thôi, nhưng con đảm bảo sẽ ngon và lạ miệng. Coi như là con muốn cảm ơn mẹ đã chăm sóc con mấy hôm con ốm sốt.”

Anh viện cớ bệnh tật để mẹ mềm lòng.

“Mẹ cứ yên tâm, con sẽ không phí phạm tiền đâu.”

Bà Lan nhìn anh chằm chằm, ánh mắt dò xét như muốn xuyên thủng tâm can anh. Bà vẫn không tin hoàn toàn, nhưng có lẽ sự kiên trì và lý lẽ có vẻ

“người lớn”

hơn hẳn thường ngày của Đức đã khiến bà phải suy nghĩ lại. Hơn nữa, những lời nói của anh về việc

“đỡ đần”

và “cảm ơn” cũng chạm đến một góc mềm yếu nào đó trong trái tim người mẹ.

Cuối cùng, sau một hồi đắn đo, bà thở dài thườn thượt.

“Thôi được rồi, muốn làm thì làm. Nhưng mà liệu hồn, đừng có mà bày bừa ra đấy rồi lại bỏ đấy cho mẹ dọn. Nhớ đấy, nếu làm hỏng hay làm bẩn thì đừng trách mẹ không nể nang gì đâu.”

Giọng bà vẫn cằn nhằn, nhưng đã bớt đi phần nào sự gay gắt.

Đức mừng rỡ như bắt được vàng.

“Vâng, con hứa sẽ không làm mẹ thất vọng đâu ạ!”

Anh quay sang Linh, nháy mắt một cái đầy ẩn ý. Linh cười tủm tỉm, như thể giữa hai anh em vừa có một thỏa thuận bí mật. Ông Hải khẽ gật đầu, môi ông dường như nhếch nhẹ thành một nụ cười hiếm hoi. Buổi tối hôm nay, chắc chắn sẽ không còn là một bữa cơm lặng lẽ như mọi ngày.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

1 bình luận về “Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *