Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 8 Sự Bất Ngờ Trong Ánh Mắt Em Gái

Chương trước Chương tiếp

Nhưng trong ánh mắt cô bé, Đức vẫn thấy một tia sáng lấp lánh, một sự tò mò không che giấu, dù Linh vẫn cố gắng giữ vẻ lo lắng thường ngày. Ánh mắt đó như một lời khích lệ thầm lặng, khiến anh có thêm dũng khí đối mặt với cơn giận của mẹ.

“Mẹ, con nói thật mà!”

Đức cương quyết, không để tâm đến lời nhắc nhở của em gái.

“Mẹ cứ để con thử một bữa xem sao. Cùng lắm là không ăn được thì mình lại luộc rau ăn với muối vừng như mọi khi thôi. Coi như con học hỏi. Đằng nào con cũng phải học nấu nướng để sau này còn tự lập chứ!”

Anh lập luận, cố gắng đưa ra một lý do hợp lý, dù anh biết mẹ không dễ bị thuyết phục.

Bà Lan nhìn anh chằm chằm, đôi mắt nheo lại đầy nghi hoặc. Bà vẫn còn đang bận tâm đến chuyện ví tiền hôm qua, giờ lại thêm chuyện anh đòi vào bếp. Trong đầu bà, thằng con trai này rõ ràng là có vấn đề.

“Tự lập cái gì? Mày mà tự lập thì có mà cả nhà nhịn đói! Từ bé đến giờ đụng vào cái chảo còn chưa biết cầm, giờ đòi nấu nướng. Mày định phá cái bếp của tao à?”

Ông Hải, nãy giờ vẫn im lặng nhâm nhi bát trà mạn, bỗng đặt bát xuống khẽ khàng, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để kéo sự chú ý về phía mình. Ông nhìn Đức, rồi lại nhìn bà Lan, giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng vang lên, dù lời lẽ không trực tiếp ủng hộ ai.

“Thôi thì… cứ để nó thử xem sao. Dù gì cũng là ý tốt. Vả lại… ai mà chẳng phải học thì mới biết làm.”

Lời của ông Hải như một gáo nước lạnh tạt vào cơn nóng giận của bà Lan. Bà quay sang nhìn chồng, ánh mắt như muốn xé toạc ông ra.

“Ông nói cái gì? Ông tính để nó quăng quật cái bếp nhà mình ra bãi rác à? Có mà phá thì có!”

“Thì… nó muốn học thì cho nó học thôi.”

Ông Hải nói, giọng nhỏ dần, ánh mắt lảng đi chỗ khác nhưng vẫn giữ vẻ kiên định hiếm có.

“Đức nó lớn rồi, cũng nên biết làm việc nhà. Vợ chồng mình rồi cũng già yếu, không lẽ cứ mãi bắt nó phải làm chân tay?”

Sự can thiệp của ông Hải, dù nhẹ nhàng nhưng lại có trọng lượng. Bà Lan dường như không ngờ chồng lại lên tiếng. Bà thở hắt ra một tiếng rõ to, ánh mắt vẫn tóe lửa nhưng có phần nguội đi. Bà nhìn Đức, rồi lại nhìn Linh, như thể muốn tìm kiếm sự đồng lõa, nhưng Linh đã kịp cúi gằm mặt xuống bát cơm, tránh ánh mắt mẹ.

Cuối cùng, bà Lan tặc lưỡi một cái, giọng bà vẫn còn đầy vẻ khó chịu nhưng đã nhượng bộ.

“Thôi được rồi! Mày muốn làm thì cứ làm. Nhưng liệu hồn đấy! Phá của thì đừng trách tao không nói trước. Tối nay, mày nấu cái món canh cua của mày cho cả nhà ăn. Để xem mày làm ra cái trò trống gì!”

Bà nói, kèm theo một cái lườm sắc lẻm, rồi đứng dậy thu dọn bát đũa, coi như kết thúc câu chuyện.

Đức thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi. Anh biết, đây là một chiến thắng nhỏ, một bước tiến quan trọng trong hành trình thay đổi gia đình. Canh cua ư? Anh không nhớ là đã từng nấu món này bao giờ. Nhưng không sao, anh sẽ tìm cách. Anh nhìn Linh, em gái anh khẽ ngẩng đầu lên, khóe môi hé nở một nụ cười tinh nghịch, như một lời chúc may mắn thầm kín. Tối nay, căn bếp nhỏ này sẽ không còn lặng lẽ nữa.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

1 bình luận về “Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *