Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 17 Phiếu Thực Phẩm Bí Mật
Sáng thứ Năm năm 1981, ánh sáng yếu ói xuyên qua những ô kính mờ của quán chợ Ngọc Lâm vừa mở cửa.
Trong góc vòi nước công cộng bên lề chợ, một nhóm phụ nữ đang xếp hàng lấy nước lạnh cho bữa sáng.
Đức bước tới gần hơn và thấy bà Lan đang đứng phía sau cô bé Linh với một chiếc túi vải bìu.
Đức nói, giọng bình tĩnh nhưng ánh mắt đầy quyết tâm:
“Mẹ à, cháu có việc muốn nhờ mẹ.”
Bà Lan quay sang nhìn anh, môi khép lại như thường ngày khi nghe con trai đề nghị gì đáng ngờ.
Bà Lan đáp lại một cách lạnh lùng nhưng không kém phần lo lắng:
“Có chuyện gì mà cháu không tự giải quyết?”
Linh nhìn cha mình đang đứng xa xa nơi bán rau củ và thì thầm nhẹ nhàng qua vai anh mình.
Linh nói, ánh mắt lộ lên chút hy vọng:
“Anh biết không mẹ có thể nhập thêm gạo nếu có phiếu thực phẩm.”
Đức nở nụ cười nhẹ và nhanh chóng rút ra một tờ giấy trắng đã được chuẩn bị trước trong túi áo khoác.
Đức trả lời, giọng nhanh gọn như tiếng chuột tranh ở góc phố cổ:
“Cháu đã viết tên bà vào danh sách người nhận phiếu ngày hôm nay.”
Bà Lan ngập ngừng một lúc rồi thở dài rồi thì thầm lại dưới hơi thở của mình.
Bà Lan nói, giọng yếu đuối nhưng ánh mắt chảy lệ hứa hẹn một tương lai ít nghèo hơn:
“Nếu ai phát hiện ra… chúng ta sẽ chịu phạt nặng.”
Lúc này một người đàn ông trung niên mặc áo dài xanh nhạt xuất hiện từ phía quầy bán giấy khô.
Ông Trần Văn Phú nói, điệu giọng vừa nghiêm khắc vừa đầy thông cảm:
“Em đang cần giấy chi tiêu thêm cho các gia đình khó khăn?”
Đức đáp trả ngay lập tức với sự chân thành vô duyên của người trẻ tuổi đã hiểu rõ hệ thống bao cấp:
"Tôi chỉ muốn chắc chắn rằng bà Lan có đủ gạo cho bữa cơm tối."
Đức trả lời.
Ông Phú liếc nhìn quanh và nghiêng đầu suy nghĩ sâu xa trước khi đưa tay ra lấy một cuộn giấy mới trắng tinh.
"Thì em hãy viết tên đầy đủ và địa chỉ hộ khẩu,"
ông Phú chỉ dẫn rồi chuyển sang tiếng dân làng nhẹ nhàng hơn để tránh thu hút sự chú ý của những người qua đường khác.
Linh liếc nhìn cha mình và vỗ nhẹ trên vai anh như muốn động viên anh tiếp tục dự án khó khăn này.
Linh nói với giọng trì trệ nhưng đầy hỗ trợ:
“Cha sẽ giúp cháu gõ nhị lại những cái hồ sơ cũ nhé.”
Trong lúc mọi người bắt đầu rời đi và các gian hàng dần yên lặng lại với tiếng lá rơi khẽ rơi trên mặt đất đá cũ kỹ của chợ.
Đức cúi xuống lấy chiếc phiếu mà ông Phú vừa trao và viết nhanh chữ ký của bà Lan lên trên nó.
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 1 Mở Mắt Trong Mơ Hồ
- Chương 2 Mùi Khói Bếp và Giọng Nói Quen Thuộc
- Chương 3 Giấc Mơ Xuyên Thời Gian
- Chương 4 Vị Cơm Độn Của Ngày Xưa Cũ
- Chương 5 Bữa Sáng Dưới Mắt Người Lạ Quen
- Chương 6 Lời Đề Nghị Bất Ngờ
- Chương 7 Lời Đề Nghị Bất Ngờ và Những Ánh Mắt Nghi Ngờ
- Chương 8 Sự Bất Ngờ Trong Ánh Mắt Em Gái
- Chương 9 Cái Gật Đầu Miễn Cưỡng
- Chương 10 Chuyến Đi Chợ Của Kẻ Ngoại Đạo
- Chương 11 Bát Phở Bất Đắc Dĩ
- Chương 12 Bản thảo trong ngăn kéo cũ
- Chương 13 Bức thư lạc lối trong sân tập thể
- Chương 14 Bão tố giữa sân tập thể
- Chương 15 Vết rạn sau cơn bão
- Chương 16 Gian Lăng Bí Mật
- Chương 17 Phiếu Thực Phẩm Bí Mật
- Chương 18 Bản Ghi Bí Mật
- Chương 19 Bí Kíp Cổ Tích
- Chương 20 Bản Sao Bảo Vệ
- Chương 21 TIÊNG GỌI CỦA ĐÊM
- Chương 22 Bí Mật Của Bức Tranh
- Chương 23 TIÊNG ĐÊM NGỌC
- Chương 24 Bản Gốc Và Bản In
- Chương 25 Bí Mật Trên Kệ
- Chương 26 Giao Dịch Đêm
- Chương 27 Hội Chợ Giao Lưu Vật Liệu
- Chương 28 Bí Mật Của Quán Trà
- Chương 29 Thị Trấn Đêm Sống
- Chương 30 MẠNG LƯỢI NGẦM
- Chương 31 Mật Chìa Khóa Cổ
- Chương 32 Dấu Vết Rơm Gối
- Chương 33 Bí Mật Dưới Cầu Thang
- Chương 34 Cánh Cổng Ngầm
- Chương 35 Lối Rẽ Đêm
Đọc truyện mà thấy hoài niệm thời bao cấp ghê, anh nam chính giỏi quá.