Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 14 Bão tố giữa sân tập thể

Chương trước Chương tiếp

Tiếng đọc của bác Tư vang dội như một bản án tử hình ngay giữa không gian chật hẹp của khu tập thể. Những người đàn bà đang vo gạo, mấy gã thanh niên đang ngồi sửa đài radio, tất cả đều khựng lại. Họ ngước lên, ánh mắt đổ dồn về phía bà Lan đang đứng chết lặng bên chậu quần áo chưa kịp giặt.

"...Vì thương em, Hải đã nuốt ngược nước mắt vào trong suốt bao năm qua. Em là vầng trăng, là hơi ấm duy nhất giữa đời lính gian khổ..."

Bác Tư dõng dạc, cái giọng khàn đặc cố tình nhấn nhá đầy kịch tính.

Bà Lan tái mét mặt mày. Bà giật lấy tờ giấy từ tay bác Tư, đôi bàn tay run rẩy đến mức tờ giấy quyến mỏng manh suýt rách làm đôi. Bà nhìn lướt qua những dòng chữ nắn nót, rồi ánh mắt dừng lại ở nét chữ mà bà quá đỗi quen thuộc – đó là nét chữ của con trai bà, thằng Đức.

Đức đứng từ trên cầu thang nhìn xuống, tim đập như trống trận. Anh không ngờ mọi chuyện lại đổ bể theo cách thảm hại thế này. Anh vội vã lao xuống, nhưng đã quá muộn.

Bà Lan quay phắt lại, đôi mắt rực lửa nhìn lên phía Đức. Tiếng bà gằn lên trong cổ họng:

"Đức! Mày làm cái trò hề gì thế này? Mày muốn cả cái khu này cười vào mặt mẹ mày sao?"

Bà Lan vò nát lá thư, quăng mạnh xuống đất. Những người hàng xóm bắt đầu xì xào, chị Loan từ ban công tầng hai ló đầu ra, giọng chua loét:

"Ôi dào, hóa ra là thư tình của anh con trai viết hộ bố à? Thảo nào dạo này nhà chị Lan có lắm chuyện lạ thế!"

Ông Hải, người vốn vừa từ trong nhà đi ra sau khi nghe tiếng ồn, đứng sững lại. Ông nhìn lá thư nằm dưới đất, rồi nhìn vẻ mặt uất ức của vợ, gương mặt ông đanh lại, sự nhẫn nhịn thường ngày bỗng chốc vỡ vụn.

"Đủ rồi!"

Ông Hải gầm lên một tiếng đầy uy lực, thứ uy lực của một người lính đã lâu không dùng đến.

Cả sân tập thể im phăng phắc. Ông Hải bước tới, nhặt tờ giấy lên, phủi nhẹ bụi. Ông không nhìn ai, chỉ nhìn thẳng vào mắt bà Lan, giọng run lên nhưng đầy quả quyết:

"Đúng, tôi không biết viết thư, tôi chỉ biết làm thôi. Nhưng thằng Đức nó không sai khi viết hộ tôi những lời này. Bà sống với tôi hai mươi năm, chưa bao giờ bà chịu ngồi xuống nghe tôi nói một câu tử tế, lúc nào cũng chỉ có cơm áo gạo tiền và những lời mắng nhiếc."

Bà Lan sững sờ, bà chưa bao giờ thấy chồng mình phản kháng quyết liệt như thế. Sự im lặng bao trùm lấy không gian. Đức đứng ở bậc cầu thang, thở phào nhẹ nhõm, dù biết cơn bão này còn lâu mới dứt, nhưng ít nhất, cha anh đã bắt đầu dám đứng dậy vì chính mình.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

1 bình luận về “Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *