Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 6 Lời Đề Nghị Bất Ngờ
Anh cầm đũa, gắp một miếng rau muống luộc, chấm vội vào bát muối vừng. Vị mặn chát của muối, vị ngai ngái của rau, tất cả hòa quyện thành một cảm giác quen thuộc đến rợn người, như thể thời gian chưa từng trôi qua. Đó là mùi vị của tuổi thơ, của những bữa cơm thiếu thốn mà anh từng khao khát quên đi, nhưng giờ đây lại mang theo một nỗi xót xa khôn tả, một lời nhắc nhở không thể chối từ về những gì gia đình đã phải trải qua. Anh nuốt xuống, quyết tâm nén chặt những cảm xúc đang trào dâng, biến chúng thành động lực.
Anh đưa mắt nhìn quanh căn bếp nhỏ bé, nơi đã chứng kiến biết bao bữa cơm lặng lẽ, bao lời cãi vã vì miếng ăn. Nhìn bà Lan, nhìn những nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt, nhìn đôi tay chai sần đang thoăn thoắt xếp chén đĩa. Mùi khói bếp, mùi dầu hỏa, mùi ẩm mốc... tất cả đều gói ghém sự nhọc nhằn, sự hy sinh thầm lặng của người phụ nữ gầy gò này. Trong ký ức của anh, mẹ luôn là người phụ nữ cứng rắn, gắt gỏng, nhưng giờ đây, anh mới thấu hiểu sự mệt mỏi đã ăn sâu vào từng cử chỉ của bà.
“Mấy hôm nay mẹ vất vả rồi.”
Anh buột miệng, giọng hơi khàn, xen lẫn chút ngượng nghịu. Anh muốn nói nhiều hơn, muốn bày tỏ sự biết ơn và hối hận, nhưng những lời đó dường như quá xa lạ với không khí gia đình.
“Con thấy mẹ làm việc quần quật suốt ngày, hay để bữa tối nay con nấu cơm cho. Mẹ cứ nghỉ ngơi một bữa.”
Lời vừa dứt, không khí trong căn bếp nhỏ như đông đặc lại, chỉ còn nghe tiếng lách tách của chiếc đồng hồ quả lắc treo tường. Linh tròn mắt nhìn anh, gương mặt ngạc nhiên tột độ. Ông Hải đang nhấp trà, cũng khẽ giật mình, chiếc chén suýt rơi khỏi tay, đôi mắt nhìn anh đầy vẻ khó hiểu.
Bà Lan ngước lên, ánh mắt sắc như dao cau dò xét anh từ đầu đến chân, như thể anh vừa nói một thứ tiếng ngoài hành tinh.
“Cái gì? Thằng con trai to xác, sắp hai mươi tuổi đầu mà đòi vào bếp? Người ta nghe thấy lại cười cho thối mũi! Đàn ông con trai phải lo chuyện lớn, chuyện tiền nong nuôi vợ nuôi con, ai lại quanh quẩn xó bếp làm mấy chuyện lặt vặt của đàn bà? Lại còn nấu cơm cho mẹ nghỉ ngơi, mày có bị sốt hâm à?”
Giọng bà cao vút, đầy vẻ bất bình và cả sự lo lắng không tên.
Đức mỉm cười trấn an, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể.
“Mẹ cứ yên tâm, con chỉ muốn phụ mẹ thôi mà. Con học được mấy món đơn giản, ngon lắm! Con sẽ làm món gì đó thật đặc biệt, để mẹ không phải bận tâm.”
Anh suýt nữa thì vạ miệng, nhớ đến món canh chua cá lóc miền Nam mà anh từng nấu ở tương lai. Giờ đây, ở Hà Nội năm 1981, cá lóc là thứ xa xỉ. Món cá rô đồng kho riềng hay riêu cua thì may ra còn có thể kiếm được.
Linh khẽ kéo ống tay áo anh, giọng lí nhí:
“Anh biết nấu cơm thật à? Anh có biết nấu canh riêu cua không?”
Đôi mắt cô bé ánh lên vẻ tò mò và một chút hy vọng, như thể được nghe kể về một món quà hiếm hoi. Linh hẳn đã quá quen với những bữa ăn lặp đi lặp lại, và ý tưởng về một món ăn mới mẻ từ anh trai khiến cô bé không khỏi phấn khích, xua đi phần nào không khí căng thẳng.
Ông Hải đặt chén trà xuống, nhìn Đức với ánh mắt phức tạp, vừa có vẻ ngạc nhiên, vừa có chút suy tư. Có lẽ ông cũng bất ngờ trước sự thay đổi đột ngột của con trai, nhưng không nói gì. Có lẽ, sâu thẳm trong lòng, ông cũng mong chờ một sự thay đổi nào đó, một làn gió mới mẻ cho căn nhà đã quá đỗi cũ kỹ này, dù chỉ là một bữa cơm khác lạ.
“Thôi được, nếu mày muốn phụ, thì chiều nay ra chợ mua mớ rau, cân thịt. Nhưng mà đừng có làm hỏng hết đồ ăn của người ta, rồi cả nhà lại nhịn đói!”
Bà Lan vẫn không ngừng càu nhàu, nhưng giọng đã hạ xuống một chút, ẩn chứa sự miễn cưỡng chấp thuận. Bà vẫn cố chấp với những định kiến cũ, nhưng dường như sự nhiệt tình (hay là sự
"ngông cuồng"
trong mắt bà) của Đức đã khiến bà có chút bối rối, không thể hoàn toàn gạt bỏ.
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 1 Mở Mắt Trong Mơ Hồ
- Chương 2 Mùi Khói Bếp và Giọng Nói Quen Thuộc
- Chương 3 Giấc Mơ Xuyên Thời Gian
- Chương 4 Vị Cơm Độn Của Ngày Xưa Cũ
- Chương 5 Bữa Sáng Dưới Mắt Người Lạ Quen
- Chương 6 Lời Đề Nghị Bất Ngờ
- Chương 7 Lời Đề Nghị Bất Ngờ và Những Ánh Mắt Nghi Ngờ
- Chương 8 Sự Bất Ngờ Trong Ánh Mắt Em Gái
- Chương 9 Cái Gật Đầu Miễn Cưỡng
- Chương 10 Chuyến Đi Chợ Của Kẻ Ngoại Đạo
- Chương 11 Bát Phở Bất Đắc Dĩ
- Chương 12 Bản thảo trong ngăn kéo cũ
- Chương 13 Bức thư lạc lối trong sân tập thể
- Chương 14 Bão tố giữa sân tập thể
- Chương 15 Vết rạn sau cơn bão
- Chương 16 Gian Lăng Bí Mật
- Chương 17 Phiếu Thực Phẩm Bí Mật
- Chương 18 Bản Ghi Bí Mật
- Chương 19 Bí Kíp Cổ Tích
- Chương 20 Bản Sao Bảo Vệ
- Chương 21 TIÊNG GỌI CỦA ĐÊM
- Chương 22 Bí Mật Của Bức Tranh
- Chương 23 TIÊNG ĐÊM NGỌC
- Chương 24 Bản Gốc Và Bản In
- Chương 25 Bí Mật Trên Kệ
- Chương 26 Giao Dịch Đêm
- Chương 27 Hội Chợ Giao Lưu Vật Liệu
- Chương 28 Bí Mật Của Quán Trà
- Chương 29 Thị Trấn Đêm Sống
- Chương 30 MẠNG LƯỢI NGẦM
- Chương 31 Mật Chìa Khóa Cổ
- Chương 32 Dấu Vết Rơm Gối
- Chương 33 Bí Mật Dưới Cầu Thang
- Chương 34 Cánh Cổng Ngầm
- Chương 35 Lối Rẽ Đêm
Đọc truyện mà thấy hoài niệm thời bao cấp ghê, anh nam chính giỏi quá.