Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 4 Vị Cơm Độn Của Ngày Xưa Cũ

Chương trước Chương tiếp

Linh kéo tay anh trai, giọng thì thầm như sợ làm vỡ không khí căng thẳng:

"Anh ăn cơm đi, nguội hết rồi."

Đức để Linh dẫn ra bàn ăn. Chiếc bàn gỗ cũ kỹ kê sát tường, bày biện bữa sáng đơn giản đến **tối thiểu**: một bát cơm độn khoai sắn trắng bệch, một đĩa rau muống luộc xanh lè, và một bát muối vừng nhỏ xíu. Mùi cơm nguội, mùi rau luộc trộn lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của khu tập thể, xộc thẳng vào khứu giác anh, mang theo cả ký ức về những bữa ăn thời niên thiếu mà anh tưởng đã quên.

Anh ngồi xuống ghế, đối diện với Linh. Bất chợt, tiếng lạch cạch từ phía cửa phòng bên cạnh. Ông Hải, cha anh, bước ra. Dáng người gầy gò, mái tóc muối tiêu lấm tấm, đôi mắt hiền lành ẩn sau cặp kính gọng sừng. Ông vẫn mặc bộ quần áo bộ đội đã bạc màu, tay cầm tờ báo Nhân Dân đã nhàu nát. Ông Hải của năm 1981, còn trẻ hơn rất nhiều so với hình ảnh tiều tụy nằm trên giường bệnh mà anh nhớ.

Trái tim Đức thắt lại. Ông Hải sẽ không sống đến năm anh 20 tuổi. Nỗi đau cũ ùa về, trộn lẫn với sự hối tiếc chưa kịp nói. Anh nhìn cha mình, muốn ôm lấy, muốn nói bao nhiêu điều, nhưng chỉ có thể nuốt ngược nước mắt vào trong.

Ông Hải thấy anh, khẽ gật đầu, nở một nụ cười hiền hậu:

"Đức dậy rồi đấy à? Mấy nay trông con cứ lơ mơ. Có sốt lại không?"

Đức cố gắng điều chỉnh nét mặt, lắc đầu:

"Con không sao ạ. Chỉ là... hơi yếu người thôi."

Bà Lan bưng mâm nước mắm ra, đặt mạnh xuống bàn. Tiếng chén đĩa va vào nhau loảng xoảng. Bà liếc nhìn Đức, ánh mắt đầy nghi hoặc:

"Yếu người thì ăn nhiều vào. Chứ cứ ngồi ngẩn ra đấy thì có mà thành ma đói. Trông mày bữa nay lạ lắm, Đức ạ."

Linh vội vàng bốc cơm cho anh trai, như muốn che giấu sự căng thẳng:

"Mẹ cứ trêu anh Đức. Anh ấy bị cảm nên thế mà."

Đức cầm đũa, gắp miếng rau muống luộc chấm vội vào bát nước mắm pha loãng, rồi đưa lên miệng. Vị nhạt nhẽo, thanh đạm đến mức anh suýt phun ra. Anh đã quen với những món ăn đậm đà, những hương vị phức tạp của tương lai. Giờ đây, mỗi miếng cơm độn sắn như nhắc nhở anh về sự thiếu thốn, về những khó khăn mà gia đình anh đã trải qua.

Anh nhìn xung quanh căn bếp nhỏ. Góc tường bám đầy rêu phong. Chiếc tủ gỗ cũ kỹ bong tróc sơn. Cái radio Liên Xô đặt trên kệ, đang phát bản tin thời sự với giọng đọc đều đều, khô khan. Mọi thứ đều chân thực đến **phũ phàng**, không phải một giấc mơ.

Bà Lan ngồi xuống, tay thoăn thoắt xới cơm cho cả nhà. Bà lại quay sang Đức:

"À mà này, cái ví tiền của mẹ đâu rồi? Hôm qua mẹ để trên đầu tủ, sáng nay không thấy đâu."

Đức giật mình. Anh nhớ lại, ngày xưa cũng có một lần mẹ anh mất ví tiền, rồi đổ tội cho anh làm mất, khiến anh bị ăn đòn một trận nhớ đời. Anh vội vã lắc đầu:

"Con... con không biết ạ."

Bà Lan nheo mắt, nhìn anh dò xét:

"Không biết thật không? Mày mấy bữa nay cứ lơ ngơ, nhỡ tay vứt đi đâu thì sao?"

Ông Hải đặt tờ báo xuống, giọng điệu từ tốn:

"Thôi bà, chắc là bà để quên đâu đó thôi. Thằng Đức nó có bao giờ động vào tiền bạc của bà đâu mà."

Bà Lan hứ một tiếng, vẫn không dứt nghi ngờ. Đức cảm thấy ngột ngạt. Anh muốn hét lên rằng anh không phải đứa trẻ 18 tuổi ngây thơ ngày xưa nữa, anh đã trải qua bao nhiêu thứ, anh biết điều gì sẽ xảy ra. Nhưng anh không thể. Anh chỉ có thể im lặng, cố gắng nuốt trôi miếng cơm độn khô khốc.

Trong đầu anh, một kế hoạch mơ hồ dần hình thành. Anh phải làm gì đó. Ngay bây giờ, anh phải bắt đầu thay đổi.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

1 bình luận về “Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *