Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 12 Bản thảo trong ngăn kéo cũ

Chương trước Chương tiếp

Chiều thứ Bảy, xí nghiệp dệt tạm nghỉ sớm do thiếu điện. Ông Hải lầm lũi đẩy chiếc xe đạp Thống Nhất cũ kỹ vào sân khu tập thể, tiếng xích kêu lạch cạch đều đặn như nhịp thở mệt mỏi của người đàn ông trung niên.

Đức đang ngồi ở bậc thềm nhà, tay cầm một cuốn sổ tay nhỏ, mắt chăm chú quan sát mọi thứ xung quanh. Anh thấy cha mình dừng lại ở bốt điện thoại công cộng đầu hồi, ngập ngừng một lát rồi lại thôi, lẳng lặng dắt xe lên cầu thang gỗ ọp ẹp.

Đức đứng dậy, chủ động đón lấy chiếc ghi đông từ tay ông Hải. Anh nhẹ nhàng nói:

"Để con dắt cho, bố mệt thì vào nghỉ đi ạ."

Ông Hải hơi khựng lại, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên nhìn đứa con trai vốn dĩ thường ngày vẫn hay lạnh nhạt với mình. Ông gật đầu, giọng trầm đục:

"Ừ, cảm ơn con. Nay xưởng mất điện nên về sớm, mẹ mày chắc cũng sắp về rồi đấy."

Đức không trả lời ngay, anh dắt xe gọn vào góc tường, rồi bất ngờ hỏi khẽ khi hai cha con cùng bước vào căn hộ chật hẹp:

"Bố này, con thấy trong ngăn kéo tủ gỗ dưới cùng có một cuốn sổ bọc giấy báo cũ. Đó là nhật ký của bố hồi ở biên giới phải không?"

Ông Hải giật bắn người, đôi bàn tay gầy gò run lên. Ông vội vã quay đi, tìm cách né tránh ánh mắt của Đức bằng việc pha ấm trà mạn đã nguội ngắt:

"Con... con lục lọi đồ của bố làm gì? Đó chỉ là mấy tờ giấy nháp linh tinh thôi, không có gì đáng đọc đâu."

"Con đã đọc vài dòng."

Đức tiến lại gần, giọng kiên định nhưng ấm áp hơn hẳn mọi khi.

"Bố viết rất hay. Những dòng chữ về nỗi nhớ nhà, về những đêm phục kích dưới ánh trăng... tại sao bố lại giấu đi?"

Ông Hải xoay người lại, khuôn mặt khắc khổ lộ rõ sự xúc động xen lẫn tủi hổ. Ông đặt ấm trà xuống mặt bàn gỗ đã mòn vẹt, giọng run run:

"Thời buổi này, cơm không đủ ăn, ai còn hơi sức đâu mà mơ mộng chuyện văn chương. Viết ra chỉ để người ta cười cho là viển vông, hão huyền thôi con ạ."

"Không ai cười bố cả."

Đức đặt bàn tay mình lên vai cha, cảm nhận rõ sự gầy gò dưới lớp áo vải kaki bạc màu.

"Con muốn bố viết tiếp. Con sẽ tìm cách mang nó đến cho cô Nga ở trường. Cô ấy rất giỏi văn, chắc chắn sẽ nhận ra giá trị của những gì bố viết."

Ông Hải lặng đi, nhìn chăm chăm vào cậu con trai. Trong khoảnh khắc ấy, dường như bức tường ngăn cách giữa hai thế hệ đã nứt ra một khe hở. Ông nhìn thấy ở Đức một sự trưởng thành mà ông chưa từng thấy ở đứa con trai 18 tuổi của mình trước đây.

"Thật... thật sự có thể được sao?"

Ông Hải thốt lên, đôi mắt mờ đục bỗng sáng bừng một tia hy vọng mong manh.

"Chắc chắn là được."

Đức mỉm cười, một nụ cười tự tin mà chính anh cũng thấy lạ lẫm.

"Bố cứ tin con một lần này đi."

Tiếng cửa sắt rít lên khô khốc. Bà Lan đã về, tay xách túi vải đựng đầy mảnh vải vụn, gương mặt đanh lại vì mệt mỏi sau một ngày làm việc cật lực. Bà nhìn thấy hai cha con đang đứng sát nhau bên bàn, không khí im lặng khác thường khiến bà cau mày:

"Hai bố con làm gì mà đứng đấy? Sao không lo cơm nước đi, lại định bày trò gì nữa?"

Đức xoay người lại, đón lấy túi vải trên tay mẹ, nhẹ nhàng đáp:

"Mẹ cứ nghỉ ngơi đi ạ. Hôm nay con sẽ nấu canh, bố sẽ giúp con chuẩn bị chút đồ khô. Mẹ cứ chờ thưởng thức là được."

Bà Lan ngẩn người, đôi tay chai sạn buông rơi chiếc túi vải, sự sững sờ hiện rõ trên khuôn mặt vốn đã quen với những lời càm ràm.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

1 bình luận về “Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *