Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 43 Dòng Sắc Trầm Nghi

Chương trước Chương tiếp

Mặt trời vừa khuất sau các mái nhà bằng tôn vụn vỡ khi âm thanh kim loại va chạm vang lên từ một phòng kho gỗ bỏ hoang ở góc phố Hàng Trống.

Đức và Linh lặng lẽ bước vào trong bóng tối của phòng kho, ánh sáng yếu le từ chiếc đèn dầu còn bết bám trên một cái giá tre.

"Chúng ta phải giữ tài liệu này ở đây ít nhất một lúc," Đức nói, giọng nghiêm nhưng tim còn run rẩy.

Linh nhón lại bên bức tường đá cũ kỹ, ánh mắt dán vào chiếc hộp gỗ được phủ lớp sáp đỏ.

"Hộp này có vẻ cũ hơn cả những cuốn sổ của bác Hùng," Linh đáp.

Người đàn ông trung niên trong áo khoác bạc – anh Tuấn – xuất hiện từ phía sau cột gỗ dày tích tụ bụi bẩn.

"Bạn muốn tôi giúp gì?" Tuấn hỏi nhẹ nhàng.

Đức nheo mắt nhìn người bạn trẻ vừa mang khói thuốc lá mờ và nói:

"Chúng tôi cần bạn dẫn chúng tôi ra khỏi vùng này nhanh nhất có thể." Đức nói.

Linh quay sang nhìn Tuân với sự lo âu chưa từng thấy trước đây.

"Nếu họ bắt gặp chúng ta ở đây thì…" Linh thở dài.

"Không sao," Tuấn mỉm cười giả bộ tự tin và đưa tay ra đồng ý.

Tuy nhiên khi ông ấy mở nắp hộp gỗ ra để lấy những tập hồ sơ còn được đóng bìa da màu nâu,…

"Chờ đã!" Đức thốt lên khi thấy một lá thư dán kín bằng băng keo vàng xuất hiện trên lớp giấy mỏng bên trong hộp.

Một luồng khói mỏng vương quanh đèn dầu treo lắc lư trên trần hầm rượu cũ, khiến không gian dưới lòng đất như bừng sáng một chút giữa màn đêm tĩnh lặng.

Đức cúi xuống nhìn kỹ lá thư dính băng keo vàng trên lớp giấy mỏng bên trong chiếc hộp da màu nâu – những dòng chữ viết bằng mực xanh đậm đang chờ được giải mã.

"Đây là gì?" Đức thở dài, giọng nghẹn ngào khi anh kéo ra lá thư và đọc thành tiếng:

"Kính gửi các đồng chí trong khu tập thể, nếu tài liệu này rơi vào tay người không mong muốn, sẽ có hậu quả nghiêm trọng cho cả cộng đồng." Đức nói.

Linh mắt mở to nhìn vào giấy, tay run lên vì lo lắng và hy vọng xen lẫn.

"Nó có phải là lời cảnh báo của Chú Hùng?" Linh hỏi hoảng hốt.

Tuấn nở một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ánh mắt vẫn sâu thẳm như muốn che giấu điều gì đó:

"Tôi sẽ dẫn các bạn ra khỏi đây ngay qua lối thoát mà chỉ tôi biết – một hầm cầu gỗ dẫn thẳng ra sân sau xưởng dệt." Tuấn nói.

Tiếng bước chân vội vàng của Quang vang lên từ phía ngoài hầm, làm không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

"Quang sẽ không để chúng ta ra được nếu chúng ta không chia sẻ thông tin này," Đức thầm nghĩ.

Bác Tư xuất hiện bất ngờ trong bóng tối, mang theo một bình trà đá lạnh:

"Cậu cần chút năng lượng không?" Bác Tư mỉm cười gian xảo.

Linh nhíu mày, cảm giác bất an len lỏi trong tim khi cô nhận ra người bán vé số vừa ngày hôm qua cũng là người đưa tin cho họ.

"Chúng ta có nên tin ông ấy?" Linh thì thầm lo lắng.

Đức quyết định chia tài liệu thành hai phần – một nắm giữ ở tay mình và một phần còn lại giao cho Tuấn đưa ra ngoài qua cầu gỗ.

Khi họ chuẩn bị di chuyển hộp da lên xe đẩy cũ kỹ trong hầm, tiếng vang của bộ phận kiểm tra dần gần lại khiến tim họ đập nhanh hơn nữa.

Cánh cửa kim loại vụn hé mở ngả sang người đứng trong bóng tối – một bàn tay khô ráp chộp lấy chiếc hộp ngay lúc nó vừa chạm vào bánh xe.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

1 bình luận về “Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *