Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 48 ÁNH SÁNG ĐÊM NHÂN DÂN

Chương trước Chương tiếp

Tiếng bước chân chiếu rạng rỡ qua các lối đá úng úng dưới ánh xanh của đèn pin người thanh tra, khiến không khí ở cánh cổng sau nhà Bà Mai bừng lên một hồi hối hả.

"Dừng lại! Các cháu có giấy tờ gì?" Người thanh tra hỏi, giọng gắt như âm vang qua những tảng đá hạt rêu.

Đức nhanh chóng kéo áo khoác lên người, nắm chặt cuốn bản đồ đã rách bên trong túi áo và quẹt tay vào chiếc túi da sẫm màu để tránh để lộ bất kỳ giấy tờ nào.

"Chúng cháu chỉ đang đi tìm đường về nhà," Linh trả lời nhẹ nhàng nhưng giọng run vì lo sợ bị bắt giữ.

Hai người quay sang một ngõ phụ hẹp phía bên trái của khu tập thể — nơi những quán bánh mì đông nghịt đang chôn mình dưới tán cây khô héo — và lao vào bóng tối trước khi đèn pin của thiệp tràn vào góc hành lang.

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng yếu ớt len qua khe hở trên mái ngói phá vỡ bầu không khí u ám của đêm trước; họ bước ra khỏi ngõ và thấy mình đứng trước sân trường trung học cũ đã ngưng hoạt động vài năm qua.

"Đây là nơi an toàn nhất," Đức thì thầm với Linh khi họ dừng lại dưới tán cây liễu già già gần cổng trường; tiếng gió xào xạc qua lá làm cho không gian yên lặng hơn bao giờ hết.

"Thầy cô ở đây còn nhớ chúng cháu không?" Linh hỏi lo lắng.

Cô Hương xuất hiện từ phòng giáo viên phía sau dòng rào dây kim loại đã rỉ sét, nở nụ cười hiền hậu khi nhìn thấy hai đứa trẻ mệt mỏi đứng dưới bóng cây.

"Các cháu có gì cần giúp?" Cô Hương nói, giọng nhẹ nhàng nhưng ánh mắt sắc như muốn khám phá mọi bí mật mà các em đang mang theo.

Đức lặng lẽ đưa cho cô cuốn bản đồ và một lá thư viết tay vừa được bảo quản trong một chiếc hộp thiếc cũ mà anh tìm được trong góc phòng lưu trữ tầng hai của trường.

"Cô hãy giữ chúng ở đây," Đức cầu xin, tay run nhẹ vì cảm giác trọng trách mới vừa đặt lên vai mình.

Cô Hương mở nắp hộp thiếc ra và nhìn thấy bên trong là một tập hợp các tem phiếu ăn uống thời bao cấp cùng với vài lá tem vải còn nguyên vẹn — những vật phẩm hiếm hoi có giá trị trao đổi trong cộng đồng cư dân khu phố.

"Những tem này… chúng ta có thể dùng để đổi lấy những thứ cần thiết cho câu lạc bộ học bạ," cô Hương giải thích, ánh mắt lóe lên tia hy vọng.

Đột nhiên tiếng còi xe máy vang lên ngoài sân trường — Bác Tư xuất hiện trên chiếc xe đạp cổ kỹ với túi đựng tem phiếu khổng lồ trong tay — anh đứng bên cạnh một nhóm thanh niên đang tranh luận về việc phân phát tem ngay trong khu phố.

"Cái tôi đang tìm là các tem này!" Bác Tư la lớn, mắt háo hức nhìn vào hộp thiếc mà Cô Hương đang mở ra.

"Ông không được lấy chúng mà không có sự đồng ý của chúng tôi!" Linh hét lên dứt khoát, ngón tay siết chặt vào bìa sách báo cũ nằm giữa bàn tay cô Hương.

Cuộc tranh luận leo thang thành tiếng la ó nhau khi cả ba người đều giữ chặt những mảnh giấy quan trọng trên tay mình — môi trường căng thẳng khiến không khí quanh họ trở nên nặng nề như màn sương dày đặc của ngày mưa đầu xuân.

Cô Hương cúi xuống rồi bật mí rằng cô từng là thành viên của nhóm sinh viên phản đối chế độ phân phối cố định thời kỳ đầu bao cấp và biết cách bảo vệ tài liệu quan trọng khỏi sự chú ý của những kẻ săn lùng quyền lực.

Với quyết định chung, họ thống nhất sẽ chia sẻ một phần tem phiếu cho Bác Tư để đổi lấy việc bảo mật tài liệu lâu dài; đồng thời giữ lại các lá tem vải cho mục tiêu xây dựng thư viện mini cho học sinh địa phương.
</assistant

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

1 bình luận về “Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *