Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 79 Giọt Nước Giấu Sâu

Chương trước Chương tiếp

Mặt trăng còn le lói qua những tán cây keo già nua trên sân phía tây khu tập thể, ánh sáng bạc như muốn hé lộ bí mật nào đó đang chờ được khám phá.

Trong không gian yên lặng ấy, tiếng bước chân nhẹ của Lê Minh Đức vang lên như tiếng dải mưa nhẹ rơi trên mái bê tông đã lâu không được sửa chữa.

"Chúng ta phải tìm chỗ giấu bình thu nước ngay bây giờ," Đức thì thầm.

Linh quay sang nhìn anh với đôi mắt sáng lên trong ánh trăng vừa yếu đi vừa mạnh dần.

"Nếu chúng ta để nó ở đây nữa sẽ bị Chú Hùng bắt gặp," Linh đáp nhanh.

Những suy nghĩ về mắt cáo quét ngang qua bóng tối khiến lòng họ đẩy nhanh bước chân đến một góc xa mà ít người biết tới – khu kho vỡ nằm sau nhà kho vải cũ.

Cánh cửa sắt rỉ sét hé mở ra một không gian đầy mùi bụi và những chiếc hộp chứa quà tặng mùa xuân đã qua năm.

"Xin chào," Cô Vân bật lời khi xuất hiện từ bóng tối bên trong kho, cô là người phụ trách bảo trì hệ thống cấp điện cho toàn khu và cũng là người duy nhất biết đến những lỗ hở dưới nền đá.

"Bạn có biết có một hố thu nước mưa chưa sử dụng dưới lớp xi măng này không?" Cô Vân tiếp tục mà không chờ trả lời.

Linh nghiêng đầu nhìn quanh các kệ théa đầy các cuộn dây điện vụn và tự hỏi vì sao cô lại biết tới chuyện này.

"Có chỗ ấy," Đức giải thích sau khi lấy ra một bản đồ giấy rách do mình tự vẽ trên tờ báo rách ngày hôm trước. "Chúng ta có thể dựng vài bình nhựa lớn và dẫn bằng các đoạn ống nhựa cứu lấy phần nước còn sót lại."

Linh cau mày nhưng rồi nở nụ cười hi vọng.

"Thế nào nếu chúng ta dùng những chai lọ soda bỏ đi từ nhà bà Ngọc?" Linh hỏi với sự nhiệt tình lúc mới nảy ra ý tưởng.

Trên mái thượng của khu tập thể, ánh đèn đường hắt hỏng xuyên qua lớp sợ lạnh của sương sớm như dải lụa mỏng che phủ những tấm mái ngói mục nát.

Đức đứng bên cạnh ô cửa sổ gỉ sét nhìn ra sân chung, nơi những cây kiều đang rủ mọc chồi non và tiếng chuông xe đạp vang lên từng hồi xa xăm.

"Chúng ta cần một vị trí cao để lắp đặt bình thu nước," Vân nói, giọng trầm mặc nhưng ánh mắt lóe lên niềm hy vọng khôn nguôi.

Linh cúi xuống nhặt một bó dây điện rút đã bị bỏ quên trên mặt đất lở loè và lặng lẽ đưa cho Đức một chiếc bình soda lớn còn còn sạch.

"Nếu chúng ta dùng chai soda này làm máng lọc sơ cấp," Đức giải thích, tay anh kéo dài lên để vừa giữ chảo bánh mì già cũ của anh Ba Phở đang nằm trên ghế đá bên dưới.
"Nó sẽ ngăn bã nham và cho phép nước mưa chảy vào bình chính."

Linh cau mày nhưng rồi nở nụ cười hi vọng.

"Thế nào nếu chúng ta dùng những chai lọ soda bỏ đi từ nhà bà Ngọc?" Linh hỏi với sự nhiệt tình lúc mới nảy ra ý tưởng.

Khi họ đang chuẩn bị vận chuyển các bình sang góc mái đông phía sau nhà Bác Tư thì một tiếng bước chân nhẹ nhưng chắc chắn vang lên từ góc sân;

"Anh Tâm?" Vân ngạc nhiên khi thấy người thanh niên trong đồng phục bảo vệ môi trường xuất hiện với túi đầy giấy báo môi trường và một bộ áo khoác xanh dẫm bụi.
"Anh mang theo bản thiết kế bộ lọc bằng than hoạt tính nhé," anh Tâm đáp lời bằng giọng trầm thấp.

Ánh mắt Đức sáng lên khi nghe anh Tâm kể về quá khứ bị đuổi khỏi xí nghiệp dệt vì đề xuất tái chế chất thải;

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

1 bình luận về “Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *