Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 81 HẠT SƯƠNG LẶNG

Chương trước Chương tiếp

Một làn sương mỏng còn đọng trên những viên gạch xám của lối vào kho cũ khi bóng trầm của chiếc xe tải chở hàng của Chú Hùng hiện ra giữa làn khói mỏng.

Đức thở dài, nhìn đồng hồ bỏ túi đang chỉ giờ sáu chiều lúc chợ cuối ngày.

Đức nói, giọng căng thẳng: “Linh à, chúng ta phải hoàn thành việc giấu ngay bây giờ.”

Linh trả lời nhanh nhẹn, mắt sáng lên dưới ánh đèn đường yếu hề: “Anh đã chuẩn bị bộ lọc và các bình nhựa chưa?”

Đức đáp lại bằng một nụ cười mỏng manh nhưng đầy quyết tâm: “Có rồi, mình sẽ đặt chúng dưới tấm đá cũ ở góc phía Tây.”

Sự im lặng kéo dài khi họ bước qua các dải vải và dây điện còn thừa trong kho.

Cô Bình xuất hiện từ bóng tối của hành lang phía sau các thùng gỗ cũ kỹ.

Cô Bình nở nụ cười nhẹ nhàng và hỏi thẳng vào mặt Đức: “Các cháu đang làm gì ở đây vào lúc này?”

Đức quay lại nhìn cô với ánh mắt căng thẳng nhưng không hề loạng choạng.

Đức nói, cố giữ bình tĩnh: “Chúng tôi đang thử nghiệm hệ thống thu nước mưa cho khu tập thể.”

Cô Bình đáp lại với nét quan tâm sâu sắc: “Nếu không có giấy phép chính thức thì dự án có thể bị coi là vi phạm quy hoạch.”

Linh thì thầm một câu riêng tư nhưng đủ để người nghe hiểu rõ tình thế:**“Bạn có biết ai đang theo dõi chúng ta không?”**

Tiếng chân Đức vang lên trong không gian ngột ngạt của kho khi anh bước tới phía bên kia, ánh đèn dây điện le lói chiếu lên những chiếc hộp gối bọc bìa cứng.

Đức nói, giọng căng thẳng nhưng cố che giấu lo lắng: “Cô Bình, chúng tôi thực sự cần một giấy phép nhanh chóng. Nếu chậm một ngày nữa gia đình mình sẽ thiếu nước.”

Cô Bình nghiêng đầu, mắt nhìn sâu vào khuôn mặt của hai người trẻ tuổi.

Cô bình trả lời, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy suy xét: “Tôi hiểu được nhu cầu của các cháu, nhưng quy hoạch đồng bộ không thể bỏ qua thủ tục. Nếu báo cáo chưa đầy đủ sẽ bị trả lại ngay.”

Linh đứng gần bên, tay nắm chặt vào thanh kim loại vừa mới hàn xong.

Linh thì thầm đến Đức, âm thanh mỏng manh như tiếng gió rít qua khe cửa sắt: “Nếu chúng ta không có giấy phép thì Chú Hùng sẽ dùng việc này để tố cáo chúng ta với ban quản lý.”

Đức nở một nụ cười khắc khổ rồi nói nhanh: “Thì sao nếu chúng ta đề nghị cô giúp đỡ trong việc hoàn thiện hồ sơ ngay tại đây?”

Cô Bình nhíu mày, đôi mắt dường như nhớ lại một điều gì đó lâu năm.

Cô bình đáp lại, giọng trầm thấp hơn: “Có một phòng thủ ký tại tầng ba của tòa nhà xưởng – là nơi lưu trữ các mẫu giấy phép dự án nội bộ. Nếu các cháu mang bản thiết kế tới đó và ký tên tôi sẽ giúp đỡ nhanh nhất.”

Đức quay sang Linh bằng ánh mắt quyết định.

Đức nói, quyết đoán: “Chúng ta sẽ đi ngay bây giờ. Đừng để thời gian trôi qua nữa.”

Linh gật đầu rồi chạy ra khỏi kho theo hướng lối hầm dẫn xuống tầng ba.

Khi họ di chuyển ra khỏi kho, một tiếng máy phát thanh nhỏ phát ra từ chiếc radio cũ kèm theo tiếng vang của chiếc ô tô chạy qua con đường nhỏ ngay trước cửa khu tập thể.

Bỗng dưng bóng dáng người đàn ông xuất hiện trong ánh sáng le lói của đèn đường – là Chú Hùng lúc này đang đứng bên cạnh một chiếc xe tải chứa đầy tem phiếu và vật liệu xây dựng.

Chú Hùng hỏi lạnh lùng: “Các cháu đang đi đâu mà không gọi báo?”

Đức hoà hơi run rẩy nhưng vẫn kiên định đáp lại: “Chúng tôi đang đi lấy giấy phép cho dự án thu nước mưa.”</pa

Chú Hùng cười khẩy bảo: “Giấy phép hay không quan trọng khi công việc thực tế chưa được phê duyệt thì sao?”

Cô bình xuất hiện đột ngột từ phía sau chiếc xe tải bằng cách bật đèn pin mạnh lên tạo nên những vòng sáng đỏ quanh họ…

Cô bình nói nhanh gọn : ”Thì thật là...chúng ta đã gặp nhau nhiều hơn lần so với bạn nghĩ,”

Vài giây sau cô bình bảo : ’Hợp đồng hợp lệ còn tồn tại…’ , cô đưa cho anh ấy một tập tài liệu trắng (???) . </pa

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

1 bình luận về “Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *