Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời - Chương 82 Bí Mật Dưới Đồi Gió

Chương trước Chương tiếp

Mặt trời vừa nhạt màu tím trên đỉnh đồi gió cổ kính nơi có bể nước cũ kỹ của khu tập thể, tiếng rì rào của lá tre hòa cùng tiếng rung rắc của máy lạnh cũ.

Đức bước nhanh tới bụi cây bám đất ở góc bờ kè, tay nắm chặt chiếc áo khoác dày bỏ đi lớp áo mỏng còn dính mồ hôi của ngày làm việc.

“Linh à, chúng ta không thể để chuyện này kéo dài thêm nữa,” Đức nói, giọng căng thẳng nhưng âm thanh vẫn vang lên như tiếng chuông xa.

Linh đứng bên cạnh, mắt dõi theo những bóng tối kéo dài trên mặt đất và trả lời nhanh nhẹn: “Anh đã có giấy tờ nào chưa?”

Đức cầm lên một tập giấy trắng đã được Cô Bình trao tay trong kho trước đó và đáp lại: “Cô Bình đưa cho chúng ta một bản sao hợp lệ—nhưng nó chỉ là bản sao để trêu đùa.”

Linh nheo mắt nhìn vào giấy, nghiêng đầu suy tính: “Nếu nó không thật sự hợp pháp thì ai sẽ chấp nhận?”

Bất ngờ tiếng bước chân chậm rãi vang lên qua bụi cây; Bác Tư xuất hiện với hai ly trà đá trong tay.

Bác Tư cười nhẹ rồi nói, giọng trầm thấp như gió thoảng qua lá tre: “Các cháu nhớ lời tôi đã từng bảo—có lúc người lớn thích chơi trò nguy hiểm.”

Đức nhìn Bác Tư nghiêm nghị và hỏi ngay lập tức: “Ông có biết cách lấy giấy phép chính thức không?”

Bác Tư nhấc ly trà lên chén nghiêng nhẹ rồi đáp lời, giọng đầy bí mật: “Có chứ! Chủ nhiệm phòng hành chính giữ chìa khóa trong ngăn kéo mặt bàn họa sĩ – nơi mà anh họa bộ đồ ‘bão ra’ cứ vô tình bỏ quên.”

Linh lắp bắp hỏi lại bằng sự hoài nghi đã lâu ngày nuôi dưỡng trong cô bé trẻ con của mình.

Linh nói, lo lắng: “Ông có chắc rằng chúng ta sẽ không bị phát hiện?”

Bác Tư đặt ly xuống rồi thở dài sâu rồi trả lời một cách chắc chắn.

Bác Tư nói, kiên quyết: “Nếu chúng ta di chuyển vào ban đêm và sử dụng lối vào phía sau nhà kho cũ – không ai biết rằng đó là lối thoát duy nhất – thì sẽ an toàn.”

Đức suy nghĩ nhanh chóng về kế hoạch mới này và quyết định hành động ngay.

Đức nói quyết đoán: “Chúng ta sẽ vào lúc ba giờ sáng hôm sau; tôi sẽ mang đèn pin mạnh và công cụ mở khóa mà Anh Ba Phở đã cho tôi.”

Linh gật đầu nhưng ánh mắt vẫn còn do dự.

Linh thở dài nhẹ nhàng và thì thầm: “Mình chỉ sợ nếu mọi thứ trở nên quá nguy hiểm nữa…”

Bất ngờ tiếng còi xe cứu thương vang lên từ xa qua con hẻm im lặng.

Độ thanh âm khiến cả ba người đều đứng yên trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đầy căng thẳng.

Cảnh tượng cuối cùng của chương kết lại khi Bác Tư trao cho Đức một phong bao kín – dấu huy hiệu của phòng hành chính – đồng thời lời cảnh báo cuối cùng được thốt ra dưới tiếng còi xa xăm.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

1 bình luận về “Chàng trai xuyên không về thời bao cấp làm lại cuộc đời

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *